Tháng Tám đi qua...

Ngày cuối cùng của tháng Tám, tất bật trong bếp chuẩn bị bữa trưa cho cả nhà, rồi lại nghĩ ngợi...

Hôm qua là một ngày nặng nề, bởi ngay từ sáng sớm đã đọc nguyên bản kết luận của Viện kiểm sát nhân dân tối cao công bố kết quả điều tra vụ án anh Nguyễn Công Nhựt chết tại đồn công an huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương.
Sau 18 tháng chờ đợi đằng đẵng trong im lặng, sau bao nhiêu cố gắng và nỗ lực của em Tuyền và gia đình, thì bản kết luận mà mọi người nhận được không khác gì kết quả đã công bố trước đó của công an tỉnh Bình Dương.

Câu hỏi đặt ra là có hay không một cơ quan điều tra điều tra độc lập từ phía Viện kiểm sát?
Và có cần phải mất 18 tháng để nhấn mạnh rằng: nạn nhân chết là do "tự tử vì ân hận"?

Em Tuyền, cũng như Trịnh Kim Tiến (giờ là con đỡ đầu của mình) chưa bao giờ bỏ cuộc, cho dù rất nhiều người xung quanh chua chát than thở rằng: "Công lý ở Việt Nam chỉ là tên của một diễn viên hài", "không bao giờ có công lý ở Việt Nam"... Chính sự kiên trì và nỗ lực của cả hai em còn rất trẻ làm mình tin tưởng hơn vào ý thức dấn thân vì một xã hội dân sự mới của Việt Nam. Và cũng chính vì sự cố gắng của cả hai, mà mình thấy đỡ cô đơn và mệt mỏi khi nghĩ đến sự thay đổi.

Lỗi hệ thống mục nát của cơ chế này, của xã hội này sẽ còn tiếp tục được duy trì, được vận hành khi mà chính chúng ta - những người đang sống, đang thở cùng guồng máy ấy chấp nhận im lặng buông tay.
Chúng ta hy vọng và mơ đến một xã hội mới, đến những thay đổi mới, nhưng chỉ hy vọng và mơ thôi chưa đủ. Phải biết nuôi dưỡng niềm hy vọng bằng hành động cụ thể, bằng cách thay đổi thái độ của chính mình.
Đấu tranh với cái xấu và cái ác, không chỉ là việc nhận biết nó mà còn cần phải có sự can đảm để dấn thân và đối đầu với nó.
Một người làm được sẽ có 10, 100, 1000, 10000.... người khác cùng làm.

Và mình tin rằng, những gì con người mơ ước và khao khát sẽ phải đến nếu chúng ta không từ bỏ giấc mơ của mình bằng cách nỗ lực hành động.

Có ai đó đã nói: "Mạng người ở Việt Nam sao rẻ quá..." - còn nhớ lúc nghe lại câu này khi đi học ở Philippines về, mình đã nổi xung thiên mà độp lại rằng: "Chúng ta rẻ bởi chúng ta bằng lòng với cái giá người ta đã định sẵn cho mình. Chúng ta rẻ bởi vì chính bản thân chúng ta không ý thức được giá trị của chính mình."
Nói xong, cả hai đứa bạn nhìn nhau muốn khóc.

Tạo hóa sinh ra, mỗi người đều có ý nghĩa riêng với cuộc sống này, không có ai là rẻ - cũng chẳng có ai là đắt giá, nếu mỗi người tự biết đánh giá đúng giá trị của mình. Và có những thứ giá trị chuẩn mực như tự do thì mọi nơi đều giống nhau, chúng ta chỉ bị mất tự do, khi chính bản thân mình nghĩ mình thực sự không có nó.

Tự do không thể tồn tại khi chính người sở hữu nó không cảm được, không cố gắng để chạm vào nó ngay cả trong suy nghĩ của mình.
Hôm chia tay anh bạn Muahda người Miến Điện ở sân bay Indonesia, bạn ấy đã siết tay mình rồi hỏi: "Quin ơi, mày có tin là có tự do cho đất nước của chúng ta không?"
Mình đã trả lời: "Chắc chắn là phải có, vì dù sao ít nhất chúng ta vẫn đang còn thấy mình tự do để làm việc phải làm, và đấu tranh vì nó cho nhiều người khác dù có rất nhiều người không muốn điều đó".
Và đến giờ, anh bạn mình đã phần nào chạm đến ngưỡng cửa tự do khi xuất hiện đồng hành cùng nhiều nhà báo trẻ khác trong chiếc áo đen Stop Killing Press trên đường phố Myanmar hôm ngày 4/8 vừa qua.

Tháng Tám với mình, vậy cũng còn là chút niềm vui và hy vọng.

Tối hôm qua, khi mình thay đổi cover trên Facebook là banner của phong trào Con đường Việt Nam, có hơn 3 người hỏi mình: "Chị là thành viên của Con đường Việt Nam à? Không sợ bị bắt sao?"

Với mình, việc khuyến khích phát huy giá trị của mỗi con người, việc mở mang nhận biết cho nhiều người nữa biết về quyền con người để nâng cao ý thức xã hội luôn xứng đáng được cổ vũ và ủng hộ. 
Bởi chỉ khi con người ý thức được giá trị của mình, ý thức được quyền của mình thì xã hội này mới mong phát triển một cách hoàn thiện.

Tháng Tám, cũng là tháng mà con gái nhập học. 
Năm nay con vào lớp 1, lại chuẩn bị có thêm em nên hình như con lớn và bắt đầu có trách nhiệm hơn.
Sau hai tuần đi học về, tự nhiên nghe con đọc vach vách: "Năm điều bác Hồ dạy thiếu niên, nhi đồng: 1... 2... 3... 4... 5... Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không. Dân tộc Việt Nam có được sánh vai với các cường quốc năm châu hay không..."
Rồi con nói luôn: "Con không thích đọc cái này, nhưng giờ ra chơi nào cô cũng bắt đọc hết. Con giơ tay lên đọc một lần rồi cô không hỏi nữa."
Mình hỏi: Con có biết bác Hồ là ai hay không?
- Dạ không, nhưng mà con biết hình bác Hồ ở trên bảng con học, con còn thấy bác Hồ trên tờ tiền nữa.
Có những thứ muốn tránh cũng không được, mấy năm mẫu giáo con học trường Dòng nên khái niệm "kính yêu" một người không thân thuộc nó còn quá lạ lẫm với con, giờ ở môi trường mới, chuyện con phải học thuộc lòng những thứ "mới mẻ" này, mình cứ để nó nhẹ nhàng như một cuộc chơi và chỉ dạy con: "Nếu con không thích thì chỉ đọc vài lần là được không cần phải học thuộc lòng".
Tránh không được nhưng cũng sẽ có cách thích nghi mà không bị bó buộc đúng không con?

Cuối cùng, tháng Tám cũng đi qua, với nhiều nghĩ ngợi và hy vọng.
Chào tháng Chín, chào mùa mới bởi "chúng ta không thể bỏ mặc thế giới này" !


Chuyện của "bầu" Kiên và những điều phải nghĩ

Nguyễn Đức Kiên hay còn gọi là "bầu" Kiên, "bố già" Kiên có lẽ là cái tên nóng nhất trên mặt báo tại Việt Nam ngày hôm qua.
Thông tin ông Kiên bị bắt giữ bởi Cơ quan CS điều tra được xác nhận bởi lãnh đạo Tổng cục Cảnh sát phòng chống Tội phạm (Bộ Công an) về một số sai phạm liên quan đến hoạt động kinh tế khiến cho "dư luận rúng động". 

Các báo liên tục chạy tin về cá nhân ông Kiên, những hoạt động kinh tế công khai của ông và có cả tờ báo cập nhật từng phút diễn biến tại nhà riêng ông Kiên như một phóng sự chiến trường.

Thông tin cần thiết nhất có thể tạo ra "sự ổn định xã hội" như lời các anh an ninh làm việc với những bloggers viết bài phát biểu quan điểm trên blog cá nhân đến giờ vẫn chưa thấy mấy.

Nói ra điều này để thấy rằng, thông tin trên báo lề đảng mà hàng ngày chúng ta vẫn đọc, đang chịu sự chi phối và kiểm soát rất lớn từ cơ quan công an đối với các vụ án, và từ một thế lực chi phối nguồn tin. Chính xác hơn là đại đa số người đọc báo đảng, xem ti vi, nghe đài... chỉ nhận được thông tin đã được kiểm duyệt một cách chặt chẽ, hay gọi là ban phát thông tin.

Điều này ảnh hưởng rất lớn đến việc nhận thức và thái độ cá nhân đối với xã hội.

Trong phiên trả lời chất vấn trước Quốc hội chiều 21/08/2012, khi đại biểu Đỗ Văn Đương thắc mắc về việc có hay không dấu hiệu thao túng thị trường tín dụng, nợ xấu của các tổ chức tín dụng là do một số ngân hàng thương mại cổ phần có các hành vi trái pháp luật, thống đốc Ngân hàng nhà nước Việt Nam - ông Nguyễn Văn Bình cho biết chỉ nhận được thông tin từ phía cơ quan Công an rằng ông Nguyễn Đức Kiên bị bắt do đã thành lập ba công ty con và ba công ty này có hành vi kinh doanh trái pháp luật.

Cũng theo ông Bình, ông Kiên nguyên là Phó chủ tịch Hội đồng sáng lập Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu (ACB) song “cơ chế Hội đồng sáng lập này không có trong bất cứ văn bản pháp luật nào”.

“Theo luật, các ngân hàng thương mại cổ phần chỉ có HĐQT và Ban điều hành”, ông Bình nói. (Theo Vietnamnet)

Ngân hàng Thương mại Cổ phần Á Châu (tên giao dịch bằng tiếng Anh: Asia Commercial Bank), được gọi tắt là Ngân hàng Á Châu (ACB), chính thức đi vào hoạt động kinh doanh sau ngày 4 tháng 6 năm 1993. (Theo Wikipedia)

1993 - 2012: chừng ấy năm để một cơ chế không có trong luật tồn tại lâu như vậy mà không xử lý, trách nhiệm này không của riêng ai. Đó là trách nhiệm và là tội (chứ không còn là lỗi) của những người vận hành nền kinh tế xã hội theo "cơ chế" này.

Ai sẽ chịu trách nhiệm và chịu tội trong việc này?

Trong bối cảnh hiện nay, đảng Cộng sản Việt Nam đang phát động phong trào "phê và tự phê" thì việc bắt giữ một cá nhân có ảnh hưởng với sự ổn định của nền kinh tế, chẳng khác gì việc cắt bỏ một chân rết trong xâu chuỗi lũng đoạn thị trường để làm ví dụ điển hình cho phong trào trên.
Sau phê và tự phê sẽ là gì nếu không phải là tự sướng?

Sau mỗi lần phát động một phong trào, phải chăng có một cá nhân đại diện cho một nhóm lợi ích bị đưa ra trước vành móng ngựa nhằm trấn an dư luận, củng cố lại niềm tin?

Một mình ông Nguyễn Đức Kiên không thể chi phối cả hệ thống ngân hàng nếu không có sự lơi lỏng trong các chính sách và sự bảo kê của những người có thế lực đứng đằng sau ông. Vì vậy, việc bắt giữ ông Kiên trong tình trạng kinh tế năm 2012 bị khủng hoảng, nợ xấu liên ngân hàng chồng chất dẫn đến thị trường bất động sản đóng băng, chẳng qua là một hành động "giải ngân" chẳng đặng đừng trong quá trình phê và tự phê của đảng.

"Bầu" Kiên hay bất kỳ ông bầu nào khác bị bắt, cũng chỉ là giải quyết phần ngọn của một cái gốc đã thối rửa đang nuôi dưỡng nó.

Thực trạng kinh tế hiện nay của Việt Nam cho thấy khó có chỗ dung chân cho một doanh nghiệp tư nhân tử tế nếu không biết theo kịp "cơ chế" vuốt đuôi sự vận hành thị trường. Còn các doanh nghiệp nhà nước với cung cách điều hành của bộ máy quản lý đã để lại nhiều khối nợ hàng chục, hàng ngàn tỷ lên vai người dân sau vài màn hạ cánh của cá nhân đứng đầu các doanh nghiệp này.

Có bao nhiêu người dân biết được rằng tiền thuế họ đóng góp từ tiền lương, từ việc mua sắm chi tiêu, từ các quan hệ thông thương trong xã hội đã bị tiêu xài hoang phí cho sự vận hành nền kinh tế thị trường như hiện nay?

Khi được hỏi "Liệu từ giờ đến cuối năm có giảm được nợ xấu không?" - thống đốc Ngân hàng nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình trả lời rằng: "Từ giờ đến cuối nhiệm kỳ, tôi tin là với sức mạnh hệ thống chính trị của chúng ta, chúng ta sẽ đưa được nợ xấu về mức bình thường"

Câu hỏi dành cho chủ thể "Tôi" là ông Bình - với cương vị là người điều hành hệ thống ngân hàng và câu trả lời mà người nghe, người đọc nhận được là "Chúng Ta" cùng với "sức mạnh hệ thống chính trị" thật mơ hồ cho thấy rằng: Sẽ không có chuyện một cá nhân nào ở cương vị lãnh đạo sẽ phải chịu trách nhiệm hay hậu quả với những chính sách sai lầm đã áp dụng cho đất nước này.

Và khi không có một cá nhân "tôi" nào phải chịu trách nhiệm, thì cái tập thể đầy sâu "chúng ta" kia sẽ vẫn cứ ung dung mà hưởng thụ lợi ích mà thôi.