Vấn nạn công an sử dụng bạo lực trong khi thi hành công vụ

Chiều ngày 1/09/2012, Công an huyện Đông Anh (Hà Nội) cho biết đã khởi tố vụ án cố ý gây thương tích gây hậu quả chết người. Đã có 4 công an bị tạm giữ gồm: Hoàng Ngọc Tuyên (SN 1980) - Phó công an xã Kim Nỗ, Nguyễn Trọng Kiên (SN 1991); Đoàn Văn Tuyến (SN 1983); Hoàng Ngọc Thức (SN 1988) đều là công an viên xã Kim Nỗ.

Tin trên báo Tiền Phong Online như sau:



Theo kết quả điều tra, công an huyện Đông Anh làm rõ: Hồi 8h15 ngày 30-8, UBND xã Kim Nỗ tổ chức thi hành Quyết định cưỡng chế phá dỡ công trình vi phạm trật tự xây dựng của hộ gia đình ông Nguyễn Mậu Diệp (bố ông Nguyễn Mậu Thuận, SN 1958), tại đội 13, thôn Đoài, Kim Nỗ, Đông Anh. Quá trình cưỡng chế không xảy ra sự việc cản trở của hộ gia đình ông Diệp.
Đến khoảng 13h30 cùng ngày, ông Nguyễn Đức Vọng-Trưởng Công an xã Kim Nỗ nhận được tin báo của ông Nguyễn Mậu Phú (SN 1957, trú ở thôn Đoài, Kim Nỗ, anh em họ với ông Thuận) trình báo về việc vợ ông là bà Đoàn Thị Bút (SN 1958), bị ông Thuận dùng gạch đánh gây thương tích.
Trưởng Công an xã đã phân công anh Hoàng Ngọc Tuyên-Phó Công an xã và anh Nguyễn Mậu Thành-công an viên đến giải quyết vụ việc.
Anh Tuyên phân công anh Thức và anh Tuyến (SN 1983), đều là công an viên phối hợp với anh Thành mời ông Thuận đến trụ sở Ban công xã làm việc.
Ngay sau đó, anh Thành đã đến nhà ông Thuận (trong trạng thái say rượu) và chở ông Thuận bằng xe máy đến trụ sở Công an xã Kim Nỗ. Anh Nguyễn Mậu Công (SN 1979, là con trai ông Thuận) cũng đi xe máy theo sau.
Khi đến trụ sở Ban Công an xã, các anh Nguyễn Trọng Kiên, Hoàng Ngọc Thức và Đoàn Văn Tuyến - Công an viên đã sử dụng khoá số 8 khoá tay ông Thuận ra phía sau rồi đưa ông Thuận vào ngồi ghế gỗ trong phòng làm việc của Công an xã.
Đến khoảng 16h cùng ngày, thấy ông Thuận có biểu hiện khó thở, anh Tuyên yêu cầu anh Thức và anh Tuyến tháo khoá số 8, đưa ông Thuận lên giường phòng làm việc, dùng tay ép lồng ngực hô hấp nhân tạo cho ông Thuận.
Đồng thời gọi điện cho chị Nguyễn Thị Hạnh (SN 1974) là Trạm trưởng Trạm Y tế xã Kim Nỗ và anh Lê Văn Bổng (SN 1971, là y sĩ Trạm y tế xã Kim Nỗ) đến cấp cứu. Chị Nguyễn Thị Hạnh và anh Lê Văn Bổng đo nhịp tim của ông Thuận thấy nhịp tim đập rời rạc, không đo được huyết áp nên yêu cầu ông Thuận đến Bệnh viện đa khoa Đông Anh cấp cứu.
Bệnh viện đa khoa Đông Anh cấp cứu xác định ông Nguyễn Mậu Thuận được đưa vào viện lúc 16h45 trong tình trạng: Da lạnh, tím toàn thân, huyết áp không đo được, nhịp thở không thấy, đồng tử giãn tối đa, không có phản xạ ánh sáng, ngừng tuần hoàn ngoại biên.
Công an huyện Đông Anh tổ chức khám nghiệm hiện trường, pháp y tử thi xác định: gãy xương sườn số 6,7,8 bên trái. Bác sĩ pháp y cung cấp nạn nhân có bệnh xơ gan, trong tình trạng say rượu, khi bị ngoại lực tác động sẽ gây ngưng tim dẫn đến tử vong.

Khi đọc kỹ thông tin các báo đưa ra, người đọc dễ dàng thấy rằng, cả 4 người tham gia đánh ông Thuận tuổi đời còn khá trẻ, người lớn nhất sinh năm 1980 (32 tuổi) và người trẻ nhất 1991 (21 tuổi). Điều gì khiến họ thẳng tay như thế với nạn nhân? 
Đánh một người trong tình trạng say rượu? không có khả năng tự vệ (vì bị còng tay vào ghế) đến gãy 3 xương sườn?
Ông Thuận - nạn nhân trong vụ án trên - không phải là tội phạm nguy hiểm vậy thì lý do gì mà một lúc đến 4 công an viên cùng đánh đập ông dã man, tàn nhẫn đến vậy?

Trước hết, chính các tình tiết giảm nhẹ của các vụ án làm chết người trong khi thi hành công vụ bị đưa ra xét xử. cùng các bản án đối với những công an viên đã từng đánh chết dân không đủ mạnh để răn đe họ.
Sau nữa, nghiệp vụ kém cùng những ưu đãi thuộc dạng đặc quyền khiến cho không ít công an viên quên mất chức năng và quyền hạn của mình trong khi làm việc.

Tính từ đầu năm 2012 đến nay, đã có hơn 9 người chết sau khi "được mời" làm việc, hoặc bị tạm giữ tại đồn công an. Có lẽ con số đó là nhỏ nhoi so với tỷ lệ dân số, nhưng tính theo thời gian và tăng dần cấp độ bạo lực nghiêm trọng thì đó là điều đáng phải suy nghĩ với hệ thống luật pháp hiện nay.
Công an đánh người trong khi nạn nhân không thể tự vệ, điều này không khác nào hành vi cố ý giết người trong cuộc sống thường ngày.
Đúng - sai, theo tinh thần thượng tôn pháp luật đã có luật pháp phán xét, công an không có quyền sử dụng các hình thức đánh đập để tra tấn nhằm thị uy hoặc ép cung.
Đặc biệt, với hoàn cảnh hiện tại của hệ thống pháp lý ở Việt Nam khi vai trò của luật sư biện hộ chưa được công nhận ngay từ lúc công dân bị mời, bị triệu tập làm việc với cơ quan chức năng thì việc lực lượng công an sử dụng bạo lực trong khi thi hành công vụ cần phải được xử nghiêm để đảm bảo tính nghiêm minh của luật pháp với tất cả mọi người.

Mỗi lần đọc được tin công an đánh dân, có người chết trong/sau khi làm việc với công an, mọi người nghĩ gì?
Tôi có đọc đâu đó có ý kiến cho rằng, công an cần phải sử dụng bạo lực để nói chuyện phải trái với những đối tượng được cho là khó bảo, và đó là điều đương nhiên. Chính những suy nghĩ như thế ít nhiều cổ vũ tính bạo lực trong mỗi con người, dù chỉ là để nói, để gõ bàn phím cho sướng tay.
"Bản chất của luật pháp phản ánh bản chất của Nhà nước đặt ra nó. Nhà nước kiểu nào thì pháp luật kiểu đó." - Và một khi vẫn còn có ý kiến cho rằng Việt Nam sử dụng luật rừng để bảo vệ ngành công an - lực lượng được mệnh danh là "thanh kiếm và lá chắn bảo vệ chế độ" thì không thể xem đây là đất nước văn minh được.

Không thể biện minh cho việc ngày càng có nhiều người mất mạng trong đồn công an, bởi cùng với sự phát triển của hệ thống thông tin thì không gì có thể che giấu mãi.

Lực lượng công an ngoài việc nâng cao nghiệp vụ xem ra phải được huấn luyện thêm kỹ năng đối thoại và phương pháp kiềm chế tính nóng giận để hạn chế các tình huống "lỡ tay" như trên.

Và quan trọng hơn hết, phải nghiêm trị các cá nhân lợi dụng chức vụ quyền hạn sử dụng bạo lực trong khi thi hành công vụ để làm gương để giữ đúng chức năng thừa hành và bảo vệ luật pháp của lực lượng công an.





Ba năm tròn


Hôm qua ngày 2/09/2012, đúng 3 năm tôi bị bắt giữ 10 ngày vì tội "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích quốc gia".
Ba năm - thời gian trôi rất nhanh, và có những thứ không thể nào bỏ ra khỏi đầu mình được.
Năm ngoái, cũng thời gian này, tôi không ở nhà, và như thường lệ vẫn có điện thoại mời cafe, tôi đã đùa rằng: "Nếu ở nhà vào những ngày thế này, em lại có cảm giác sắp bị bắt cho nên phải đi du lịch thôi anh ạ".

Ngày 2/09/2009, từ lúc bị tạm giữ nửa đêm, sau đó là khoảng thời gian thức trắng để "chia sẻ" với một anh an ninh đã từng học chung trường cấp 3 (trên tôi 2 lớp) về những gì đã xảy ra, về tôn giáo, và quả thực là tôi không có ý định tranh luận với anh ấy. Quan điểm của anh anh cứ nói, còn của tôi, tôi cứ giữ, xen giữa câu chuyện là những thông tin bên phía an ninh cung cấp cho tôi về các anh Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, blogger Điếu Cày... Và đến giờ nhìn lại, họ hoàn toàn là những người xứng đáng với sự tin tưởng của cá nhân tôi.

Ba năm, có nhiều thứ thay đổi, ngư trường Hoàng Sa vẫn là nơi dân Việt phải đổ máu và nước mắt để mưu sinh, quần đảo Trường Sa nay đã bị gom vào thành phố Tam Sa, và thêm nhiều văn kiện thỏa thuận được ký kết nữa.Đã có những cuộc biểu tình vì biển đảo, đã có thêm rất nhiều người quan tâm đến tình hình xã hội, và đã có thêm nhiều người trẻ can đảm dấn thân...Nhưng sự thay đổi ấy chưa đủ lớn, đủ mạnh, để cái xã hội ngày càng trở nên vô cảm này phải nghĩ, phải thay đổi. Vì sao???
Tôi nghĩ, lý do đã có nhiều người nhận ra, điều quan trọng là nên làm sao để có nhiều người có ý thức được quyền công dân của mình với xã hội từ đó nhận thức về xã hội chắc chắn sẽ được nâng cao, và làm sao để mỗi người đều có thể vượt qua được sự sợ hãi của bản thân mà đối mặt với thực tế cuộc sống.Không thể có một bài học rõ ràng về cách vượt qua nỗi sợ cho từng người, bởi mỗi cá nhân có một hoàn cảnh khác nhau, và nếu bạn biết nghĩ, bạn sẽ tự đặt câu hỏi: "Vì sao người kia làm được còn tôi thì không?" - Câu trả lời nằm ở chính bạn, nếu bạn muốn, chắc chắn bạn sẽ làm được.

Ba năm đã qua đi, và mỗi khi nhắc lại chuyện của tôi năm 2009, những người có trách nhiệm đối thoại với tôi dường như có chút ngại ngần. Tôi không gặp lại bất kỳ ai trong nhóm những người đã làm việc năm 2009, một ê-kíp mới xuất hiện, cách làm việc và thái độ cũng khác đi, bây giờ không còn là kiểu hỏi-đáp nữa, không còn các biên bản làm việc và giấy mời nữa, và đã có khái niệm đúng-sai, lắng nghe.
Tôi không hy vọng gì nhiều hơn, bởi như tôi đã nói: "Việc phải làm và cần làm thì tôi sẽ làm, và chúng ta tôn trọng nhau".
Không thể nói hoài về những sai lầm mà ai cũng biết, cách tốt nhất để thay đổi là bắt tay vào sửa chữa nó một cách thực tâm. Điều này, cần chứng minh bằng hành động hơn là những lời nói vào lời hứa.
Thay đổi hay là không? Dân tộc này cần có câu trả lời ngay bây giờ! 
2/09/2012 

Đăng lại bài cũ đã viết năm 2009

NHỮNG NGÀY J YÊU DẤU
LỜI TỰA
Đã trải qua nhiều ngày sau biến cố đáng buồn trong cuộc đời, tôi vẫn chưa lấy lại được trọn vẹn cảm xúc của mình.
Trạng thái tinh thần những ngày này là vô cảm, không vui cũng chả buồn, không còn biết bản thân mình muốn gì, cần gì nữa.
Lạ thật, tôi không hoảng sợ, nhưng dường như có một nỗi buồn cứ lớn dần lên từng ngày trong lòng mình, nó âm thầm gặm nhấm tâm hồn và cả suy nghĩ của mình, khiến con người mình bị ô xy hóa, bị trơ trơ.
Tôi cố dành thời gian để ngẫm nghĩ và nhìn lại những ngày đã đi qua để tìm lại chính bản thân mình, tìm lại khao khát và ước mơ về một cuộc sống có sự hiện diện của sự thật, công bằng và bác ái.
Tôi không hiểu thể gọi tên cảm giác trong lòng mình những ngày này nữa.
Tôi trăn trở, đau đớn và day dứt trước những mối quan tâm của mình với xã hội. Tại sao tất cả những hoài bão về một xã hội văn minh, tiến bộ hơn lại dễ bị trói buộc bởi quan điểm chính trị.
Dẫu tôi có là một bà nội trợ chỉ biết nấu ăn, chăm con và lo cho chồng đi nữa thì tôi không được quyền quan tâm đến thay đổi của xã hội chỉ vì nó gắn liền với phạm trù chính trị hay sao???
Dẫu chỉ là một cá nhân nhỏ bé, thì thiết nghĩ việc chọn cho mình một thái độ chính trị (chữ hay dùng trong các báo cáo về “diễn biến hòa bình – tự diễn biến” mà tôi được đọc) bằng việc quan tâm đến đất nước, đến xã hội mình sinh sống là có tội hay sao???
Tôi đắm chìm trong những suy nghĩ không thể gọi tên ấy mãi trên đường đi tìm lại chính cảm xúc của mình.
Mình đã trải qua những giây phút thật khó khăn và kinh khủng trong cuộc đời dù muốn hay không thì nó cũng sẽ theo mình hết quãng đời còn lại.
Vì vậy mình sẽ phải ghi nhớ  "những ngày J yêu dấu" này  - những ngày đánh dấu sự trưởng thành trong nhận thức của mình.

NHỮNG NGÀY J YÊU DẤU
7:53 ngày 28 tháng 8 năm 2009
Thật lòng là đang muốn khóc, muốn gào thét khi biết mình không thể làm gì để chia sẻ gánh nặng với gia đình anh G.
Tôi biết, ở đâu đó có một người làm mẹ, làm vợ như tôi đang cần một bờ vai để chia sẻ, một chỗ để tâm tình, để trút bớt chất chứa phiền muộn trong lòng.
Tôi biết, mà không làm được gì ngoài những lời an ủi chị. Biết làm gì hơn, khi chính tôi cũng là một người tù dự khuyết trong cái xã hội này???
Ở đâu đó có những người đang hỉ hả vui sướng vì họ cho rằng những người tù dự khuyết như chúng ta phải trả giá cho ý nghĩ, tư tưởng và hành động của mình.
Yêu nước mà phải trả giá liệu có chua xót quá không tôi, một người Việt tự xưng là mình yêu nước bằng cái lưng??
Yêu sự thật, nói lên những điều mà người ta muốn giấu, là tội trọng ở đất nước này sao??
Chưa bao giờ thấy xót xa như lúc này!

BỐN NGÀY SAU,
NGÀY QUỐC KHÁNH ĐÁNG NHỚ
Ngày 2 tháng 9 năm 2009,
Nghỉ lễ, mọi người kéo nhau ra đường tụ tập, nhậu nhẹt.
Buồn và mệt mỏi, chỉ muốn nằm đọc cái gì đó để giải tỏa  bớt những suy nghĩ đang dồn nén trong đầu.
Mọi người trong gia đình có vẻ căng thẳng vì suốt từ sáng đến giờ có khá nhiều nhân vật lạ lảng vảng quanh nhà. Cửa nhà ông đảng viên già hàng xóm cũng mở toang thì phải, lạ thật, sao lúc này lắm người đi nhầm nhà vậy ta?
17h10 ngày 2 tháng 9:
Chồng gọi, thông báo một tin chẳng vui vẻ gì mấy. Có giấy mời đi uống trà cung đình vào 8h sáng thứ Hai ngày 3 tháng 9 năm 2009.
Thật là ngộ nghĩnh, bởi xét về mặt pháp lý, mình chả có dây mơ rễ má gì với chỗ bạn chồng đang làm. Hộ khẩu thường trú nhà mình lại càng không liên quan gì đến bạn chồng, họa chăng hai đứa chỉ dính với nhau bằng tờ giấy đăng ký kết hôn có ghi địa chỉ của bạn chồng hẳn hòi ra đấy.
Bực đến nỗi muốn chửi thề, log in vào blog, để lại mỗi cái msg cho bạn bè biết mình có hẹn uống trà để mọi người yên tâm cái đã.
20h30 ngày 2 tháng 9:
Tự nhiên thấy lo lắng, gọi lại cho chồng để dặn bạn í tối ghé về đưa giấy triệu tập cho mình kẻo sáng mai lại quên.
Bạn chồng thông báo giờ phải lên công an tỉnh để làm việc theo yêu cầu.
21h15:
22h00:
22h30:
23h30:
Nghe tiếng người, tiếng chó, tiếng ồn ào nên phải choàng dậy.
Nhà lố nhố người, tổ trưởng tổ dân phố, công an phường và nhiều người mặc thường phục. Họ yêu cầu kiểm tra hộ khẩu.
Một người hỏi đến tên mình, rồi yêu cầu mình đứng dậy nghe đọc lệnh bắt khẩn cấp.
Mình vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn nên yêu cầu được nghe lại.
Đến lúc này vẫn chưa thể tin được là mình bị bắt, theo điều 258 của Bộ luật hình sự, lợi dụng các quyền tự do, dân chủ, xâm phạm lợi ích quốc gia.
Mình nhìn chồng mình đang ngồi trên ghế, chẳng nói được câu gì, bởi không thể tin được là sau khi bị mất liên lạc với chồng khoảng 2 tiếng rưỡi thì chính chồng mình là người dắt những người đang ngồi kia về nhà để đọc lệnh bắt mình.
Thật không thể tin nổi, mình hoàn toàn không có phản ứng gì ngoài việc đề nghị mọi người giữ im lặng cho Nấm ngủ...
Không hiểu tại sao lúc này điều khiến mình sợ hãi nhất là Nấm sẽ thức dậy rồi con sẽ òa khóc trước những gì đang diễn ra, rồi con sẽ bị chấn thương tâm lý. Không hiểu làm sao mà đầu óc mình chỉ nghĩ đến mỗi việc đó.
Công an tiến hành lục soát nhà, mình cũng chẳng được phép vào phòng để chứng kiến.
Không thể tin được là mình đã và đang bị bắt ngay trong nhà của mình.
Công an đề nghị đóng cửa lại và không cho mọi người vào, nhưng mình lại muốn mở cửa, cả dì mình cũng thế, bởi mình không sợ xấu hổ, càng có nhiều người biết mình bị bắt thế này thì càng đỡ phải giải thích sau này.
Không hiểu làm sao mà đầu óc mình cứ như một tờ giấy trắng tinh như thế này.
00h20':
Sự thật là mình đã bị bắt.
Xe chạy đến trụ sở công an phường, mẹ mình chạy xe máy theo đến tận đó. Thật lòng là mình không muốn nhìn thấy cảnh này, những người trên xe bảo mẹ mình nên chạy đến nhà riêng của hai vợ chồng mình, bởi họ cũng sẽ bắt đầu khám xét khẩn cấp bên đó.
Mình bắt đầu suy nghĩ, tại sao mình lại bị đối xử thế này? Mình bây giờ có khác gì một tên tội phạm nguy hiểm đâu? Bao nhiêu người được huy động để đối phó với mình, để trừng phạt mình vì những gì mình đã làm để bày tỏ chính kiến.
Những gì mình đã làm có thật sự nguy hại đến an ninh quốc gia như họ nói không?
Tại sao họ lại đối xử với mình thế này.
Thật không thể tin được.
00h30':
00h45:
Trong một căn phòng lớn, mình bắt đầu bị thẩm vấn.
Thật lòng là mình đang buồn ngủ đến chết đi được, mọi câu hỏi xoay quanh vấn đề in áo, chuyển áo, và mặc áo.
Cái áo thun Thành Công màu xanh lá cây có chữ STOP BAUXITE - NO CHINA / HOÀNG SA - TRƯỜNG SA là của Việt Nam / Người Việt Yêu Nước - Giữ lấy màu xanh và an ninh cho Việt Nam.
Họ hỏi mình: Tại sao mình dại dột đến thế? Tại sao mình làm những công việc như thế?
Mình có khả năng ngoại ngữ tốt, có trình độ tin học, mình có thể kiếm được một công việc đủ nuôi sống bản thân???
Tại sao? Tại sao? Có rất nhiều câu hỏi tại sao như thế được đặt ra, mình đã trả lời những câu hỏi thế này khá nhiều lần rồi cho nên giờ mình không muốn lặp lại nữa.
Mục đích của mình khi đề ra ý tưởng in áo thật đã quá rõ ràng, mình đã công khai trên blog hàng tháng trời trước khi hành động. Mình có âm thầm làm đâu.
Có phải mình đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng tất cả những việc mình làm là vô tư trong sáng, xuất phát từ ám ảnh về sự ô nhiễm môi trường,  phá hủy nguồn nước, và quan trọng nhất là sự hiện diện của những người Trung Quốc đầy dã tâm trên khắp nước Việt khiến mình nghĩ đến câu hát “1000 năm đô hộ giặc Tàu”  đã khiến mình phản kháng hay không?
Mình đang buồn ngủ, và mình chỉ muốn ngủ.
Cứ thế, những câu hỏi tại sao, những lời phân tích, chứng minh, dẫn giải cứ kéo dài.
Mình thấy hơi buồn cười là những người này đang cố dẫn dắt mình vào nếp nghĩ tất cả những gì mình đã làm đều chỉ vì tiền, vì danh vọng.
Họ cũng đã đưa ra dẫn chứng từ Lê Công Định, từ Nguyễn Tiến Trung. Mình chỉ là một bà mẹ hết sức bình thường, làm sao mình có kiến thức, khả năng và trình độ như những người đó. Những người như Định, như Trung, chỉ riêng việc họ dám nói, dám viết lên những khao khát và kêu gọi ‘trả lại hào khí Diên Hồng”  cũng đủ để mình thấy nể phục họ rồi.
Có lẽ, họ đã sai lầm khi suy nghĩ quá ngây thơ như mình?
Có lẽ, họ đã sai lầm khi tin rằng mình yêu nước một cách trong sáng như thế này làm sao có thể bị bắt?
Sự thật mà mình phải đối mặt bây giờ cũng giống như họ thôi, mình đang mất tự do và mình phải đối diện với sự thật đó. Mình phải can đảm để chịu trách nhiệm về những việc mình làm.
Xen kẻ giữa những câu hỏi là những khoảnh khắc trắng tinh trong đầu mình, bởi mình chỉ muốn ngủ.
( Còn tiếp...)


Hai mẹ con gặp nhau sau 10 ngày xa cách :)
Mình sụt hơn 5kg - "nhìn không ra con người" - theo lời bà ngoại bạn Nấm nói

Tháng Tám đi qua...

Ngày cuối cùng của tháng Tám, tất bật trong bếp chuẩn bị bữa trưa cho cả nhà, rồi lại nghĩ ngợi...

Hôm qua là một ngày nặng nề, bởi ngay từ sáng sớm đã đọc nguyên bản kết luận của Viện kiểm sát nhân dân tối cao công bố kết quả điều tra vụ án anh Nguyễn Công Nhựt chết tại đồn công an huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương.
Sau 18 tháng chờ đợi đằng đẵng trong im lặng, sau bao nhiêu cố gắng và nỗ lực của em Tuyền và gia đình, thì bản kết luận mà mọi người nhận được không khác gì kết quả đã công bố trước đó của công an tỉnh Bình Dương.

Câu hỏi đặt ra là có hay không một cơ quan điều tra điều tra độc lập từ phía Viện kiểm sát?
Và có cần phải mất 18 tháng để nhấn mạnh rằng: nạn nhân chết là do "tự tử vì ân hận"?

Em Tuyền, cũng như Trịnh Kim Tiến (giờ là con đỡ đầu của mình) chưa bao giờ bỏ cuộc, cho dù rất nhiều người xung quanh chua chát than thở rằng: "Công lý ở Việt Nam chỉ là tên của một diễn viên hài", "không bao giờ có công lý ở Việt Nam"... Chính sự kiên trì và nỗ lực của cả hai em còn rất trẻ làm mình tin tưởng hơn vào ý thức dấn thân vì một xã hội dân sự mới của Việt Nam. Và cũng chính vì sự cố gắng của cả hai, mà mình thấy đỡ cô đơn và mệt mỏi khi nghĩ đến sự thay đổi.

Lỗi hệ thống mục nát của cơ chế này, của xã hội này sẽ còn tiếp tục được duy trì, được vận hành khi mà chính chúng ta - những người đang sống, đang thở cùng guồng máy ấy chấp nhận im lặng buông tay.
Chúng ta hy vọng và mơ đến một xã hội mới, đến những thay đổi mới, nhưng chỉ hy vọng và mơ thôi chưa đủ. Phải biết nuôi dưỡng niềm hy vọng bằng hành động cụ thể, bằng cách thay đổi thái độ của chính mình.
Đấu tranh với cái xấu và cái ác, không chỉ là việc nhận biết nó mà còn cần phải có sự can đảm để dấn thân và đối đầu với nó.
Một người làm được sẽ có 10, 100, 1000, 10000.... người khác cùng làm.

Và mình tin rằng, những gì con người mơ ước và khao khát sẽ phải đến nếu chúng ta không từ bỏ giấc mơ của mình bằng cách nỗ lực hành động.

Có ai đó đã nói: "Mạng người ở Việt Nam sao rẻ quá..." - còn nhớ lúc nghe lại câu này khi đi học ở Philippines về, mình đã nổi xung thiên mà độp lại rằng: "Chúng ta rẻ bởi chúng ta bằng lòng với cái giá người ta đã định sẵn cho mình. Chúng ta rẻ bởi vì chính bản thân chúng ta không ý thức được giá trị của chính mình."
Nói xong, cả hai đứa bạn nhìn nhau muốn khóc.

Tạo hóa sinh ra, mỗi người đều có ý nghĩa riêng với cuộc sống này, không có ai là rẻ - cũng chẳng có ai là đắt giá, nếu mỗi người tự biết đánh giá đúng giá trị của mình. Và có những thứ giá trị chuẩn mực như tự do thì mọi nơi đều giống nhau, chúng ta chỉ bị mất tự do, khi chính bản thân mình nghĩ mình thực sự không có nó.

Tự do không thể tồn tại khi chính người sở hữu nó không cảm được, không cố gắng để chạm vào nó ngay cả trong suy nghĩ của mình.
Hôm chia tay anh bạn Muahda người Miến Điện ở sân bay Indonesia, bạn ấy đã siết tay mình rồi hỏi: "Quin ơi, mày có tin là có tự do cho đất nước của chúng ta không?"
Mình đã trả lời: "Chắc chắn là phải có, vì dù sao ít nhất chúng ta vẫn đang còn thấy mình tự do để làm việc phải làm, và đấu tranh vì nó cho nhiều người khác dù có rất nhiều người không muốn điều đó".
Và đến giờ, anh bạn mình đã phần nào chạm đến ngưỡng cửa tự do khi xuất hiện đồng hành cùng nhiều nhà báo trẻ khác trong chiếc áo đen Stop Killing Press trên đường phố Myanmar hôm ngày 4/8 vừa qua.

Tháng Tám với mình, vậy cũng còn là chút niềm vui và hy vọng.

Tối hôm qua, khi mình thay đổi cover trên Facebook là banner của phong trào Con đường Việt Nam, có hơn 3 người hỏi mình: "Chị là thành viên của Con đường Việt Nam à? Không sợ bị bắt sao?"

Với mình, việc khuyến khích phát huy giá trị của mỗi con người, việc mở mang nhận biết cho nhiều người nữa biết về quyền con người để nâng cao ý thức xã hội luôn xứng đáng được cổ vũ và ủng hộ. 
Bởi chỉ khi con người ý thức được giá trị của mình, ý thức được quyền của mình thì xã hội này mới mong phát triển một cách hoàn thiện.

Tháng Tám, cũng là tháng mà con gái nhập học. 
Năm nay con vào lớp 1, lại chuẩn bị có thêm em nên hình như con lớn và bắt đầu có trách nhiệm hơn.
Sau hai tuần đi học về, tự nhiên nghe con đọc vach vách: "Năm điều bác Hồ dạy thiếu niên, nhi đồng: 1... 2... 3... 4... 5... Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không. Dân tộc Việt Nam có được sánh vai với các cường quốc năm châu hay không..."
Rồi con nói luôn: "Con không thích đọc cái này, nhưng giờ ra chơi nào cô cũng bắt đọc hết. Con giơ tay lên đọc một lần rồi cô không hỏi nữa."
Mình hỏi: Con có biết bác Hồ là ai hay không?
- Dạ không, nhưng mà con biết hình bác Hồ ở trên bảng con học, con còn thấy bác Hồ trên tờ tiền nữa.
Có những thứ muốn tránh cũng không được, mấy năm mẫu giáo con học trường Dòng nên khái niệm "kính yêu" một người không thân thuộc nó còn quá lạ lẫm với con, giờ ở môi trường mới, chuyện con phải học thuộc lòng những thứ "mới mẻ" này, mình cứ để nó nhẹ nhàng như một cuộc chơi và chỉ dạy con: "Nếu con không thích thì chỉ đọc vài lần là được không cần phải học thuộc lòng".
Tránh không được nhưng cũng sẽ có cách thích nghi mà không bị bó buộc đúng không con?

Cuối cùng, tháng Tám cũng đi qua, với nhiều nghĩ ngợi và hy vọng.
Chào tháng Chín, chào mùa mới bởi "chúng ta không thể bỏ mặc thế giới này" !


Chuyện của "bầu" Kiên và những điều phải nghĩ

Nguyễn Đức Kiên hay còn gọi là "bầu" Kiên, "bố già" Kiên có lẽ là cái tên nóng nhất trên mặt báo tại Việt Nam ngày hôm qua.
Thông tin ông Kiên bị bắt giữ bởi Cơ quan CS điều tra được xác nhận bởi lãnh đạo Tổng cục Cảnh sát phòng chống Tội phạm (Bộ Công an) về một số sai phạm liên quan đến hoạt động kinh tế khiến cho "dư luận rúng động". 

Các báo liên tục chạy tin về cá nhân ông Kiên, những hoạt động kinh tế công khai của ông và có cả tờ báo cập nhật từng phút diễn biến tại nhà riêng ông Kiên như một phóng sự chiến trường.

Thông tin cần thiết nhất có thể tạo ra "sự ổn định xã hội" như lời các anh an ninh làm việc với những bloggers viết bài phát biểu quan điểm trên blog cá nhân đến giờ vẫn chưa thấy mấy.

Nói ra điều này để thấy rằng, thông tin trên báo lề đảng mà hàng ngày chúng ta vẫn đọc, đang chịu sự chi phối và kiểm soát rất lớn từ cơ quan công an đối với các vụ án, và từ một thế lực chi phối nguồn tin. Chính xác hơn là đại đa số người đọc báo đảng, xem ti vi, nghe đài... chỉ nhận được thông tin đã được kiểm duyệt một cách chặt chẽ, hay gọi là ban phát thông tin.

Điều này ảnh hưởng rất lớn đến việc nhận thức và thái độ cá nhân đối với xã hội.

Trong phiên trả lời chất vấn trước Quốc hội chiều 21/08/2012, khi đại biểu Đỗ Văn Đương thắc mắc về việc có hay không dấu hiệu thao túng thị trường tín dụng, nợ xấu của các tổ chức tín dụng là do một số ngân hàng thương mại cổ phần có các hành vi trái pháp luật, thống đốc Ngân hàng nhà nước Việt Nam - ông Nguyễn Văn Bình cho biết chỉ nhận được thông tin từ phía cơ quan Công an rằng ông Nguyễn Đức Kiên bị bắt do đã thành lập ba công ty con và ba công ty này có hành vi kinh doanh trái pháp luật.

Cũng theo ông Bình, ông Kiên nguyên là Phó chủ tịch Hội đồng sáng lập Ngân hàng Thương mại cổ phần Á Châu (ACB) song “cơ chế Hội đồng sáng lập này không có trong bất cứ văn bản pháp luật nào”.

“Theo luật, các ngân hàng thương mại cổ phần chỉ có HĐQT và Ban điều hành”, ông Bình nói. (Theo Vietnamnet)

Ngân hàng Thương mại Cổ phần Á Châu (tên giao dịch bằng tiếng Anh: Asia Commercial Bank), được gọi tắt là Ngân hàng Á Châu (ACB), chính thức đi vào hoạt động kinh doanh sau ngày 4 tháng 6 năm 1993. (Theo Wikipedia)

1993 - 2012: chừng ấy năm để một cơ chế không có trong luật tồn tại lâu như vậy mà không xử lý, trách nhiệm này không của riêng ai. Đó là trách nhiệm và là tội (chứ không còn là lỗi) của những người vận hành nền kinh tế xã hội theo "cơ chế" này.

Ai sẽ chịu trách nhiệm và chịu tội trong việc này?

Trong bối cảnh hiện nay, đảng Cộng sản Việt Nam đang phát động phong trào "phê và tự phê" thì việc bắt giữ một cá nhân có ảnh hưởng với sự ổn định của nền kinh tế, chẳng khác gì việc cắt bỏ một chân rết trong xâu chuỗi lũng đoạn thị trường để làm ví dụ điển hình cho phong trào trên.
Sau phê và tự phê sẽ là gì nếu không phải là tự sướng?

Sau mỗi lần phát động một phong trào, phải chăng có một cá nhân đại diện cho một nhóm lợi ích bị đưa ra trước vành móng ngựa nhằm trấn an dư luận, củng cố lại niềm tin?

Một mình ông Nguyễn Đức Kiên không thể chi phối cả hệ thống ngân hàng nếu không có sự lơi lỏng trong các chính sách và sự bảo kê của những người có thế lực đứng đằng sau ông. Vì vậy, việc bắt giữ ông Kiên trong tình trạng kinh tế năm 2012 bị khủng hoảng, nợ xấu liên ngân hàng chồng chất dẫn đến thị trường bất động sản đóng băng, chẳng qua là một hành động "giải ngân" chẳng đặng đừng trong quá trình phê và tự phê của đảng.

"Bầu" Kiên hay bất kỳ ông bầu nào khác bị bắt, cũng chỉ là giải quyết phần ngọn của một cái gốc đã thối rửa đang nuôi dưỡng nó.

Thực trạng kinh tế hiện nay của Việt Nam cho thấy khó có chỗ dung chân cho một doanh nghiệp tư nhân tử tế nếu không biết theo kịp "cơ chế" vuốt đuôi sự vận hành thị trường. Còn các doanh nghiệp nhà nước với cung cách điều hành của bộ máy quản lý đã để lại nhiều khối nợ hàng chục, hàng ngàn tỷ lên vai người dân sau vài màn hạ cánh của cá nhân đứng đầu các doanh nghiệp này.

Có bao nhiêu người dân biết được rằng tiền thuế họ đóng góp từ tiền lương, từ việc mua sắm chi tiêu, từ các quan hệ thông thương trong xã hội đã bị tiêu xài hoang phí cho sự vận hành nền kinh tế thị trường như hiện nay?

Khi được hỏi "Liệu từ giờ đến cuối năm có giảm được nợ xấu không?" - thống đốc Ngân hàng nhà nước Việt Nam Nguyễn Văn Bình trả lời rằng: "Từ giờ đến cuối nhiệm kỳ, tôi tin là với sức mạnh hệ thống chính trị của chúng ta, chúng ta sẽ đưa được nợ xấu về mức bình thường"

Câu hỏi dành cho chủ thể "Tôi" là ông Bình - với cương vị là người điều hành hệ thống ngân hàng và câu trả lời mà người nghe, người đọc nhận được là "Chúng Ta" cùng với "sức mạnh hệ thống chính trị" thật mơ hồ cho thấy rằng: Sẽ không có chuyện một cá nhân nào ở cương vị lãnh đạo sẽ phải chịu trách nhiệm hay hậu quả với những chính sách sai lầm đã áp dụng cho đất nước này.

Và khi không có một cá nhân "tôi" nào phải chịu trách nhiệm, thì cái tập thể đầy sâu "chúng ta" kia sẽ vẫn cứ ung dung mà hưởng thụ lợi ích mà thôi.