Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc kém chất lượng, khó hay dễ?



Thái độ thường gặp khi bàn về vấn đề tẩy chay hàng Trung Quốc kém chất lượng là việc chỉ ra các bất cập trong khâu quản lý, là lỗi cơ chế…  và kết luận sẽ là “không làm được”.
Có khi nào chúng ta tự hỏi rằng: “Nếu người tiêu dùng cứ đổ lỗi cho cơ chế trong khi bản thân không thay đổi được cơ chế này, thì chúng ta chấp nhận đi vào chỗ chết từ từ hay sao?”

 
Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc kém chất lượng, khó hay dễ?


Câu trả lời đầu tiên cho câu hỏi trên là khó, rất khó, nhưng không phải là không làm được.


Hãy thử suy nghĩ xem, việc chọn câu trả lời cho câu hỏi “Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc kém chất lượng, khó hay dễ?”
  chỉ ra cho ta thấy thực tế: chúng ta bị phụ thuộc  -  một hình thức khác của nô lệ - vào người hàng xóm quá nhiều đến nỗi mặc nhiên chấp nhận việc đó như lẽ tự nhiên.

Đã có ai đặt câu hỏi: vì sao thực phẩm, đồ dùng, hàng hóa kém chất lượng của Trung Quốc tràn ngập thị trường hiện nay, và người tiêu dùng Việt Nam giống như những người bị ném vào vào một “bãi rác sân sau” khổng lồ của các mặt hàng này mà không có cách chống đỡ?

 – Trách nhiệm này thuộc về ai?

Cơ chế kiểm soát hàng nhập khẩu bị thả lỏng, nhiều khi thờ ơ, vô nguyên tắc là nguyên nhân tạo điều kiện cho hàng giá rẻ, kém chất lượng có mặt khắp nơi.

Bên cạnh đó, không ít doanh nghiệp Việt Nam vì lợi nhuận đã chủ động nhập những mặt hàng kém chất lượng về bán dù biết hàng hóa có vấn đề. Và một nguyên nhân quan trọng không kém là do người tiêu dùng thiếu thông tin, đôi lúc thờ ơ với chính sức khỏe của bản thân mà “nhắm mắt chọn bừa” vì suy nghĩ “không mua hàng Tàu thì lấy gì mà dùng”.

Để giải quyết các vấn đề này đòi hỏi phải giải quyết triệt để cả ba nguyên nhân trên.

Bảo vệ quyền lợi và sức khỏe của người tiêu dùng là trách nhiệm của các cơ quan kiểm soát, quản lý chất lượng. Đây là lúc chúng ta có quyền đòi hỏi các hiệp hội, các hội bảo vệ người tiêu dùng Việt Nam phải phát huy hết chức năng và nhiêm vụ của mình.

Ngoài việc thúc đẩy các quy trình kiểm soát chất lượng hàng hóa sản phẩm, cần phải để người tiêu dùng biết rõ ràng thực trạng của các loại hàng hóa, thực phẩm độc hại, kém chất lượng của Trung Quốc để họ có thể tự lựa chọn phương cách bảo vệ mình. Lấy ví dụ đơn cử, với tình trạng hoa quả, thực phẩm, gia vị mang nhãn mác Trung Quốc kém chất lượng hiện đang trôi nổi trên thị trường hiện nay, nếu còn tiếp tục bưng bít thông tin, xử phạt nhẹ tay với những người buôn bán các loại thực phẩm độc hại trên là trực tiếp đầu độc người tiêu dùng và thế hệ mai sau của đất nước.


Để hạn chế việc chiếm lĩnh thị trường của hàng hóa Trung Quốc bên cạnh yêu cầu nâng cao năng lực quản lý của các cơ quan chức năng cũng đòi hỏi một phần không nhỏ sự hợp tác của những doanh nghiệp, những nhà phân phối, đại lý, tiểu thương buôn bán. Ai cũng phải kiếm sống, kinh doanh phải có lợi nhuận, nhưng nếu bản thân những người làm kinh tế lớn, vừa, nhỏ nhìn rộng hơn một chút về tương lai về sức khỏe của cá nhân, gia đình mình trước hết để chọn các mặt hàng, các sản phẩm có chất lượng tốt,giá cả phù hợp thì việc hạn chế các sản phẩm độc hại, kém chất lượng của Trung Quốc là chuyện không quá khó chút nào.


Phần cuối cùng, là quyền lợi và trách nhiệm của chính mỗi người tiêu dùng. Nhu cầu tiêu dùng đòi hỏi sức cung cấp của thị trường phải phù hợp. Nếu chúng ta không dễ dãi với bản thân trong việc lựa chọn hàng hóa, thực phẩm có chất lượng đảm bảo thì khả năng hạn chế sức ảnh hưởng của hàng hóa Trung Quốc là chuyện hoàn toàn có thể thực hiện được. Hiện nay, trên các diễn đàn, các trang mạng xã hội đã có những chỉ dẫn phân biệt các mặt hàng sản xuất từ Trung Quốc để người tiêu dùng dễ dàng lựa chọn mà không bị đánh lừa bởi nhãn mác.



Với những sản phẩm, thực phẩm đến từ Trung Quốc thường tạo sự bất an cho người tiêu dùng, Trung Quốc biết rằng khách hàng không hề chuộng những sản phẩm "MADE IN CHINA", vì thế nhiều sản phẩm chúng không ghi rõ xuất xứ. Vì vậy việc trang bị cho mình những kiến thức đọc và hiểu mã vạch là hết sức cần thiết.
Và đây là cách thức nhận biết như sau:
Nếu ba số đầu tiên của mã vạch là 690 - 691 - 692 - 693 - 694 - 695 thì 100% hàng MADE IN CHINA.
Nếu ba số đầu tiên của mã vạch là 471 thì MADE IN TAIWAN (Đài Loan)
Và những nước khác như :

Từ 00 -> 13....USA và CANADA
Từ 30 -> 37....FRANCE (PHÁP)
Từ 40 -> 44....GERMANY (ĐỨC)
893................VIETNAM (VIỆT NAM)
885................THAILAND (THÁI LAN)
471................TAIWAN (ĐÀI LOAN)
49..................JAPAN (NHẬT BẢN)
50..................UK (ANH)
57..................DENMARK (ĐAN MẠCH)
64..................FINLAND (PHẦN LAN)
76..................SWITZERLAND & LIENCHTENSTEIN (THỤY SĨ & CỘNG HÒA LIENCHTENSTEIN)
480................PHILIPPINES (PHI LUẬT TÂN)
628................SAUDI ARABIA (Ả RẬP SAUDI)
629................UAE [United Arab Emirates] (CÁC TIỂU VƯƠNG QUỐC Ả RẬP THỐNG NHẤT)
http://www.makebarcode.com/specs/ean_cc.html
Nguồn: egyhacks.net


Thực tế hiện nay có nhiều sản phẩm không ghi nhãn là Made in China, mà dòng chữ này được thay thế bằng Made in PRC - PRC nghĩa là People's Republic of China = Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Tôi nghĩ rằng, việc tẩy chay hàng hóa Trung Quốc kém chất lượng thực tế không quá khó như chúng ta nghĩ.

Trước hết, để bảo vệ quyền lợi và sức khỏe của chính mình, mỗi người tiêu dùng có quyền cân nhắc và lựa chọn vì chính bản thân, gia đình và những người xung quanh mình. Bên cạnh đó, đây cũng là lúc chúng ta lựa chọn việc làm phù hợp với sức mình để thể hiện thái độ của một công dân Việt Nam trước hành vi gây hấn, xâm lấn của người láng giềng phương Bắc.

Nếu bạn nghĩ khó có thể tẩy chay hàng hóa Trung Quốc bởi cơ chế kiểm soát hàng nhập khẩu là một vấn đề lớn, việc hạn chế
  tình trạng chiếm lĩnh thị trường của hàng hóa Trung Quốc nằm ngoài khả năng, ngoài quyền kiểm soát của bạn thì đây chính là lúc bạn sử dụng sức mạnh của mình: Sức mạnh của bạn - Sức mạnh Bạn có toàn quyền quyết định mua hay không mua một sản phẩm Trung Quốc, bạn có toàn quyền lựa chọn thái độ của mình lúc này.

Nói không với hàng hóa Trung Quốc, người Thái, người Philippines, người Miến Điện làm được, tại sao chúng ta lại không? – Vấn đề nằm ở sự lựa chọn của mỗi cá nhân chúng ta.


Tẩy chay hàng hóa Trung Quốc kém chất lượng, một hành động nhỏ thể hiện thái độ lớn của mỗi công dân với đất nước mình, một hành động không quá khó để thực hiện.của người tiêu dùng - Sức mạnh đồng tiền mà các tập đoàn kinh tế quan tâm nhất.





 





Viết cho ngày sinh nhật Lê Công Định 1/10/2012


Sinh nhật lần thứ 44 - không nến, không hoa … chỉ có lời cầu chúc bình an của những người  trân trọng và quý mến anh ở nhiều nơi khác nhau.

Đêm qua trăn trở, đã bật dậy định viết cái gì đó về khái niệm “đầu hàng” , “đối thoại” và “thỏa hiệp” rồi, nhưng rồi lại nén tiếng thở dài, lại nằm.
Suy nghĩ về phiên tòa và bản án của anh Điếu Cày chưa nguôi, nhìn lại đã đến ngày kỷ niệm sinh nhật lần thứ  4 của anh Định ở trong tù.
Nhiều lời phản đối, nhiều tiếng thở dài ngao ngán sau bản án phi lý, bất công dành cho blogger Điếu Cày, và ngay sau hôm xử anh, mọi người dường như bận tâm nhiều hơn đến định nghĩa mới về tự do được cho rằng của viên Trung tá Vũ Văn Hiển, công an phường 6, quận 3 hơn là hành động.

Tôi còn nhớ hoài một comment mà tôi đã được đọc khi nói về trường hợp của Lê Công Định trên blog Linh dạo nào: "Thực ra chúng ta đang rất vô trách nhiệm. Chúng ta nhìn người khác đi vào chỗ chết - cho chúng ta sống tử tế hơn. Nhưng chúng ta biết làm gì ngoài việc ngồi đây tranh luận qua mạng, rồi sáng mai, bạn lại đi khắp nước Mỹ chẳng hạn, còn tôi, tôi lại chúi đầu vào công việc. Nhiều lúc ngao ngán là thế thôi"


4 năm – nhắc lại trường hợp Lê Công Định, tôi vẫn còn được nghe nhiều về sự “đầu hàng”, sự “thỏa hiệp” nhiều hơn là sự dấn thân và từ bỏ những gì mà anh đang có ở thời điểm đó.
Rõ ràng là phán xét một người bao giờ cũng dễ dàng hơn là đặt mình vào vị trí của người đó để có những quyết định và hành động đúng đắn.


Đến tận bây giờ, tôi vẫn thấy nhiều người đổ lỗi cho sự đầu hàng của Lê Công Định là làm tiêu tan nhuệ khí đấu tranh, làm mất tinh thần và niềm tin của nhiều người dấn thân vì dân chủ. Đã 4 năm rồi, và mọi thứ  dường như không thay đổi mấy thì phải.

Ấn tượng của tôi về Lê Công Định đó là một trí thức có tài và trí lực, nếu cam tâm làm một con ốc trong guồng máy chính trị - xã hội Việt Nam hiện tại, hẳn anh sẽ còn tiến xa hơn và là một con ốc lớn nếu chấp nhận quy luật 3 không: không nghe – không thấy – không biết.
Anh đã lựa chọn, và chúng ta ngồi đây phán xét sự lựa chọn ấy.

Phải chăng chúng ta quá xét nét và nhẫn tâm với chính những người can đảm có cùng khao khát tự do như  chúng ta?

Chúng ta thường phán xét người này khôn hay dại trong hành động, mà quên rằng chính sự dấn thân vì khôn hoặc vì dại của họ đã là một bài học, một kinh nghiệm cho chính bản thân chúng ta.

Một người có một vai trò, một vị trí và cách hành động khác nhau, không phải chúng ta đang mở một cuộc tìm kiếm hình ảnh của một vị anh hùng, một nhà lãnh đạo. Đây không phải là thời kỳ của các anh hùng, đây là thời điểm của những con người đã can đảm, đang và sẽ can đảm.

Những người can đảm đi tù hết thì sao? Thì chúng ta thôi can đảm và chấm dứt ước mơ về tự do ư?
Không hề có chuyện đó, vì vậy, nếu thoát ra khỏi được  tâm lý tôn vinh lãnh tụ, có lẽ chúng ta sẽ thấy mình nhẹ nhàng và cư xử nhân văn hơn với những người đi trước đã hy sinh tự do cá nhân của mình.


Chừng ấy năm qua đi, blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, AnhbaSG phải đối mặt với bản án khốc  liệt vì đã nói những gì mình nghĩ, đã truyền bá suy nghĩ của mình đến với mọi người.


Chừng ấy năm qua đi, Trung Quốc tiến thêm một bước dài, đánh dấu việc thành lập thành phố Tam Sa bằng những tuyên bố và những buổi lễ với đầy đủ nghi thức và cờ hoa.

Còn chúng ta, chúng ta còn đang trăn trở và bất lực buông tay nhìn những người xung quanh mình bị đánh, bị tạm giữ, bị bắt giam mà không thể làm gì ư?


Sinh nhật lần thứ 44 của luật sư Lê Công Định – đánh dấu năm thứ 4 trải qua giai đoạn khốn khó của anh ở trong tù, ngoài lời cầu chúc bình an, sức khỏe, tinh thần kiên định đến anh, tôi luôn tin tưởng rằng “hào khí Diên Hồng” sẽ không bao giờ lụi tàn trong tinh thần mỗi con người chúng ta.

Đừng để thêm một người yêu nước nào phải cảm thấy mình lẻ loi, đơn độc nữa mọi người ạ!




Bài viết năm ngoái:  Cho Một Niềm Hy Vọng 

Làm việc với an ninh 26/09/2012

Ở đất nước này việc tự do đi lại, tự do thu thập kiến thức, học hỏi đôi khi trở thành một điều cấm kỵ. Bởi nhiều khi, nó có thể bị chụp lên đầu một cái mũ nguy hiểm với những lời "nhắn nhủ" rất ngọt ngào: bạn có thể bị đe dọa là bạn sẽ phải ân hận, phải trả giá, là sẽ bị bắt giam...Chuyện đã xảy ra với nhiều người, hôm nay, vừa diễn ra với tôi.

Sáng 25/09/2012, tôi nhận được giấy mời đến Công an thành phố Nha Trang, gặp ông Hải (đội An ninh) để "làm việc".

Tôi đã phúc đáp bằng thư gửi ông Hải vào đầu giờ chiều cùng ngày với lý do như sau:

Hai tiếng sau, tờ giấy mời lần 2, được gửi ngay, lần này đã có lý do làm việc cụ thể hơn.


Trên tinh thần đối thoại với nội dung làm việc rõ ràng, tôi đến Công an thành phố Nha Trang đúng như giấy mời đã ghi.

Có 6 người tiếp tôi, và ông Hải (Đội phó Đội An ninh - Ca Thành phố Nha Trang) cùng ông Trí (người ký giấy mời) chỉ xuất hiện ở phần giới thiệu cá nhân. Sau đó là màn chào hỏi người quen: anh Phương (người nói giọng Nam, đã gặp trong buổi Trà chiều 14/03/2011) và một người trạc tuổi, tự giới thiệu là Nguyên (nói giọng Bắc). Mặc dù được giới thiệu là công an tỉnh, nhưng vì không lạ với anh Phương, nên tôi đoán đây là hai người từ Bộ Công an.
Hơi lạ, vì từ xưa giờ tôi chưa bao giờ phải làm việc với Công an thành phố, và hai người từ Bộ Công an vào sao lại "mượn" danh Công an Thành phố để làm việc với tôi? Không biết công an tự diễn biến hay mình hết nguy hiểm nữa.

Hai người còn lại là em Huy, Ca Tp Nha Trang, người vẫn thường xuyên gặp và trao đổi với tôi. Người còn lại là phụ nữ, vì lý do tôi đang mang thai, nên chị này có mặt.

Để buổi làm việc được rõ ràng và nhanh chóng tôi đề nghị nên làm việc theo nội dung đã ghi trên giấy mời là liên quan đến blog, các việc không liên quan sẽ hỏi sau (nếu có thời gian).

Tuy nhiên, trình tự buổi làm việc đã không diễn ra đúng như vậy.

Ngoài việc hỏi tôi, mục đích của tôi khi tôi viết bài là gì, tức là thông báo ý muốn chuyển tải của người viết cho người đọc trên blog là gì thì các câu hỏi quan tâm đến bài viết khá ít.
Tôi đã bật cười khi cho an ninh cho rằng, một tác giả phải trình bày mục đích với người viết. Bởi với quan điểm của tôi, khi anh chia sẻ điều anh nghĩ, thì đương nhiên phải có nhiều ý kiến khác nhau, viết để buộc người khác nghĩ đúng điều mình muốn là khiên cưỡng, là can thiệp vào tự do tư tưởng của người khác. Đó không phải là điều tôi theo đuổi.

Điều các anh quan tâm hôm nay là việc đi học ở Philippines của tôi, và việc đi Thái Lan trong khoảng thời gian đó.
Cá nhân tôi chỉ chịu trách nhiệm về những việc làm của mình nên không có gì để giấu diếm. Thiết nghĩ việc đi học hay gặp gỡ cá nhân nào đó là quyền tự do và cũng không ảnh hưởng gì đến ai.

Hội thảo "Nhân quyền - Quyền Tự do phát biểu" tại Bangkok tháng 5/2012 do Liên minh báo chí Đông Nam Á (SEAPA) tổ chức, đã tạo cơ hội cho cá nhân tôi là một blogger thấy và hiểu nhiều hơn về khái niệm tự do.


Bên cạnh đó việc tham dự lớp học Bảo mật Internet do Front Line Defenders tổ chức là nhu cầu học hỏi để trang bị kinh nghiệm và tự bảo vệ an toàn cho máy tính của mình cũng chẳng có gì để giấu.

Điều đáng buồn cười, là anh Nguyên liên tục khích tôi rằng: Chị là nhà dân chủ, hoạt động dân chủ, đã làm thì không sợ, sợ thì không làm. Những người khác người ta đã khai hết rồi thì chị cứ khai đi, có gì phải giấu đâu?
Tôi cũng nói rất rõ ràng rằng: Tôi không phải là nhà dân chủ, và tôi nghĩ rằng tôi không có gì để giấu. Hơn nữa, chẳng có lý do gì để tôi phải chịu trách nhiệm về những gì người khác làm hoặc người khác đã khai. Nếu tôi có làm gì vi phạm pháp luật thì cứ thẳng thắn mà xử, không cần phải dọa nhau như thế.

Không biết, anh Nguyên có giữ được bình tĩnh hay không, nhưng anh liên tục tỏ thái độ với tôi bằng cách nhắc đi nhắc lại rằng: "Chị tưởng mình là ai, đừng nghĩ rằng các anh ở đây nhẹ nhàng với chị thì chị muốn gì cũng được. Chưa đến lúc thôi, chúng tôi chưa muốn thôi...Chị chưa là gì so với Hải Điếu Cày, Tạ Phong Tần đâu, chị muốn nổi tiếng như họ không?"

Lúc này, tôi không giữ được bình tĩnh và đập tay xuống bàn: Anh đang dọa tôi đấy à? Tôi nghĩ, việc tôi đến đây làm việc, trong thời gian đang mang thai thế này là cách tôi thể hiện rằng tôi tôn trọng anh và công việc của anh. Anh đừng nói chuyện với tôi bằng thái độ đó.
Những người khác khuyên tôi nhẹ nhàng, bình tĩnh, và tôi có hỏi lại: Nếu là chị (anh) thì chị (anh) có giữ được bình tĩnh hay không? Tôi đã từng bị đi tù chứ chưa phải là không? Và cuối cùng thì sao? Có gì thay đổi không? - Không một ai trả lời!
Không kiềm chế được cảm xúc vì tức, tôi chảy nước mắt.
Anh Nguyên sau một hồi đi ra ngoài đã quay lại và nhắc tôi rằng: "Tôi nhắc để chị nhớ, người không vì mình thì trời tru đất diệt. Mấy thằng ở nước ngoài hả, tụi nó chỉ giỏi kích chị lên, có giỏi thì tụi nó về đây, để xem lúc có chuyện thì ai cứu chị. Làm người là phải vì mình, phải biết mình là ai, đang ở đâu." Trước đó anh cũng liên tục nhắc tôi rằng, những người khác đã khai thế này về tôi, thế kia về tôi.. Xét rằng những điều đó có thể không đúng, ảnh hưởng đến tôi nên anh "tạo cơ hội" cho tôi đính chính.
- Đương nhiên là tôi sẽ vì tôi, nhưng không phải vì mình mà phát ngôn những điều chẳng liên quan đến người khác.Từ trước giờ, cả hai phía an ninh và dân chủ đã cho tôi quá nhiều cái mũ rồi, oan cũng đã sẵn rồi, có oan thêm nữa cũng không sao. Và với tôi, không nhất thiết phải đi giải thích những gì người khác nói. Tôi đương nhiên là người luôn biết mình là ai, và đang ở đâu, vì vậy anh không cần phải dọa tôi như thế.
- Chúng tôi không dọa chị, chúng tôi muốn là chúng tôi làm được, chưa đến lúc thôi. Chị nghĩ tự do là cái gì, là như chị đang viết blog đó hả?
Đúng là có những người có thể nói chuyện, đối thoại, làm việc, cũng có những người không thể chỉ vì thái độ dành cho nhau.

Tôi trả lời rất rõ ràng rằng: "Tự do đối với tôi đơn giản lắm, đó là tôi tôn trọng anh, anh cũng phải tôn trọng tôi. Quan điểm của tôi về đảng phái rất rõ ràng, và tôi không hoạt động chính trị, bởi ở Việt Nam, việc tham gia đảng phái chính trị là con đường ngắn nhất để đến nhà tù. Đó là chuyện tôi nói, còn nghe và tin hay không là quyền của anh.".

Tóm lại rất rõ ràng thế này, anh Nguyên kết luận: Việc đi học là do Việt Tân tổ chức, cơ quan an ninh có đủ bằng chứng để kết luận như vậy.
Tôi cũng trả lời rất rõ ràng rằng: Tôi không tham gia khóa học nào của Việt Tân hết. Nếu mà tôi thực sự có liên quan đến Việt Tân thì tôi nghĩ tôi không còn ngồi được ở đây để làm việc như thế này.

Cái trò cứ thấy việc gì cũng đội cho cái mũ Việt Tân nó đã nhàm chán rồi. Điều này chỉ làm cho người ta tưởng mấy ông bà Việt Tân làm hết tất cả mọi thứ mà thôi.


Việc tôi đi học ở Phi hay đi Thái học, là chuyện cá nhân của tôi, không liên quan đến ai, cũng không liên quan đến tổ chức nào. Những gì tôi học, nếu có ích cho người khác, cho cộng đồng thì tôi không ngại để chia sẻ nó với tất cả mọi người một cách công khai như tôi đã và đang làm.

Chuyện tôi đi đâu và làm gì, tôi có viết, có chia sẻ trên Facebook và blog, không có gì phải giấu diếm.
Tên cơ quan, tổ chức làm việc ở Philippines cũng như Front Lines tôi cũng đã cung cấp rồi, các anh có thể tự điều tra xem họ là ai.


Anh Phương cũng có hỏi thăm anh Nguyễn Xuân Châu người có liên quan đến việc in áo năm 2009 trong nhóm Người Việt Yêu Nước mà tôi vẫn giữ liên lạc hỏi thăm trên Facebook đến bây giờ, và Tập hợp Thanh niên Dân chủ mà tôi không giữ liên lạc, cũng như không có thông tin gì về nhóm từ 2009 đến giờ.

Điều làm tôi chú ý nhất là việc các anh hỏi: "Có cá nhân, tổ chức nào nhờ tôi về nước làm việc này, việc kia, hoặc tiếp xúc với ai sau khi đi học về không? Và tại sao phải đi học?"
Hình như, trong suy nghĩ của những người như anh Nguyên, việc một người tự tìm tòi nghiên cứu điều mình cần học hỏi, và trang bị kiến thức cho mình nó không tồn tại. Phải học và phải làm theo chỉ đạo của người khác - đó là cái khuôn, và mọi người đều phải được đúc cùng một cái khuôn như thế.

Tôi còn nhớ anh Nguyên đã nói thế này:
- Chị nói chị không làm chính trị, nhưng những gì chị viết nó ít nhiều thể hiện điều đó!
- Những gì tôi viết là điều tôi nghĩ và là điều tôi muốn, đừng nghĩ xa xôi đó là làm chính trị, đó chỉ là những nhu cầu căn bản về tự do của một con người đã bị tước đoạt lâu nay thôi. Anh đừng quy chụp những gì tôi nghĩ một cách thiển cận như thế.

Đến 11h trưa, buổi làm việc tạm kết thúc, với lý do để đảm bảo sức khỏe cho tôi, và sẽ bắt đầu lại vào lúc 2 giờ chiều. Tôi đã đề nghị rất thẳng thắn rằng, còn việc gì chưa làm xong thì cùng làm rồi kết thúc luôn. Tôi không thích đi về rồi lại đi lên đồn công an như thế này, và nếu tôi về mà không lên thì lại mang tiếng là không giữ lời, nên nếu muốn, các anh có thể đến làm việc tại nhà tôi.
Các anh chị rất tốt tính và nhân đạo khi cho rằng một bà bầu như tôi cần ăn trưa, nghỉ ngơi rồi làm việc.

Và tôi ra về mà không hứa là sẽ quay lại.

Đôi dòng gửi em Huy (Ca Tp Nha Trang) thân mến,
Nếu em đọc những dòng này, có lẽ em hiểu vì sao chị không trả lời điện thoại buổi chiều của em. Chị thực sự mệt và cảm thấy mình không được tôn trọng, bởi bản thân chị không làm gì sai cả. Và vì chị không hứa, cũng không có lý do gì để chị ép mình phải làm việc với an ninh trong trạng thái không thoải mái như thế.
Hơn nữa, khi phải làm việc với một người luôn muốn khẳng định mình đúng, và đe dọa tinh thần người khác (dù bằng kiểu nói rất nhẹ nhàng thảo mai) là điều không tốt cho phụ nữ đang mang thai như chị.
Việc điều tra và tìm bằng chứng để kết tội người khác là việc của cơ quan an ninh, chị đã làm việc và sẽ chịu trách nhiệm về phần của mình. Thế là đủ.

Bạn bè thân mến,
Tôi viết lại những dòng này, để mọi người hiểu rõ những gì đã xảy ra thật rõ ràng và công khai đúng như nguyên tắc từ xưa giờ của tôi.
Tôi nghĩ, việc tìm tòi học hỏi của mỗi người là chuyện cần thiết và là quyền tự do. Bởi có đi, có học chúng ta mới thấy rõ cái mình cần và cái mình thiếu. Không một ai có thể ngăn cấm chuyện học hỏi của người khác với lý do an ninh quốc gia. Đương nhiên ở trong thể chế chính trị này, người ta sẽ vẽ ra rất nhiều con ma để nhát người khác, nhưng tôi tin rằng, không một con ma nào có thể tồn tại khi chính chúng ta được trang bị kiến thức đầy đủ cho chính mình, để tự bảo vệ mình, và bảo vệ những người khác.

Và chuyện làm việc với cơ quan an ninh, hoàn toàn là quyền của bạn, nếu thấy không đủ an toàn, không rõ lý do và không có nguyên nhân cụ thể, chúng ta có quyền từ chối lời mời.
Muốn công dân tuân thủ pháp luật, trước hết, lực lượng an ninh hãy thôi nhân danh pháp luật để ngồi xổm lên mọi thứ. Làm việc với an ninh, không có nghĩa người được mời là tội phạm, bởi an ninh quốc gia không có nghĩa là vi phạm quyền tự do của con người.




Giấy mời & Thư hồi đáp




Sau khi nhận thư này, ngay trong chiều 25/09/2012, An ninh Thành phố đã có giấy mời lần 2 - lần này có lý do rõ ràng.


Bản lên tiếng chung của các Bloggers và Nhà báo Tự do về trường hợp nhà báo Hoàng Khương



Trong bối cảnh tham nhũng là quốc nạn, tình trạng lợi dụng chức quyền để tham ô bòn rút túi tiền của người dân ngày càng phổ biến, mục tiêu của nhà báo Hoàng Khương là chính đáng, là tích cực góp phần vào nỗ lực chung của cả nước nhằm làm trong sạch guồng máy điều hành quốc gia.
Trong môi trường hoạt động vô cùng khó khăn và hiểm nghèo của làng báo Việt Nam, trước những đe doạ vô hình lẫn hữu hình mà mỗi phóng viên luôn phải đối diện hàng ngày, hành động tác nghiệp của nhà báo Hoàng Khương là hành động can đảm, xứng đáng với đạo đức, danh dự và lương tâm của một nhà báo chân chính.

Các phóng sự của Hoàng Khương, cụ thể là “Đồng tiền xóa sạch hồ sơ” , “Cảnh sát giao thông giải cứu xe đua trái phép ”, “Nhức nhối nạn mãi lộ, ghê hơn cướp cạn”... không những góp phần soi sáng những góc tối tiêu cực của những người đang nắm trong tay trách nhiệm duy trì, gìn giữ kỷ cương pháp luật mà còn là bằng chứng hùng hồn nhất về động cơ việc làm chính đáng của nhà báo Hoàng Khương.
Dựa vào mục tiêu và việc làm, đối chiếu với những tiêu chuẩn về giá trị đạo đức, nền tảng công bằng, minh bạch của một nền pháp lý đúng đắn và những kết quả đóng góp tích cực cho đất nước của nhà báo Hoàng Khương, chúng tôi, những Bloggers và Nhà báo tự do tin tưởng và khẳng định rằng:
- Hoàng Khương là một nhà báo có lương tâm nghề nghiệp, có trách nhiệm và đặt lợi ích chung của xã hội lên trên hết.
- Hoàng Khương là một công dân Việt Nam có trách nhiệm, đã can đảm dấn thân góp phần tích cực nhằm lành mạnh hóa xã hội để phát triển đất nước.
Do đó,
- Trong một phiên tòa mà cơ quan chủ quản nơi Hoàng Khương đang làm việc không được phép tham gia tranh tụng để chứng minh hành động tác nghiệp của nhà báo Hoàng Khương hoàn toàn không có dấu hiệu vi phạm hình sự bởi bản chất hành động ấy đã góp phần làm giảm bớt mối nguy cơ do tệ nạn tham nhũng trong xã hội thì không thể kết án nhà báo Hoàng Khương. Vì vậy, bản án sơ thẩm 4 năm tù dành cho anh là một bản án bất công.
- Đây không những chỉ là bản án bất công đối với nhà báo Hoàng Khương mà còn là một bản án treo đối với những nhà báo có lương tâm, tích cực chống tham nhũng. Nó chính là sợi dây thòng lọng treo lơ lửng trên đầu giới báo chí Việt Nam.
- Bản án này hoàn toàn đi ngược lại tinh thần của mọi tuyên bố từ Đảng và Nhà nước trong việc chống sai trái, lạm quyền, lạm chức; phản bội những khát vọng và nỗ lực của nhân dân trong sứ mệnh bài trừ tham nhũng, tham ô, hối lộ, cửa quyền đã và đang phá nát xã hội Việt Nam.
Cho dù nhà báo Hoàng Khương bị cầm tù bởi bản án bất công thì hành trình anh đi vẫn sẽ được tiếp nối bởi bước chân của chúng tôi và sự đồng tình của nhân dân. Người ta có thể giam cầm anh nhưng không thể bắt nhốt sứ mệnh của anh vốn là sứ mệnh chung của bao nhiêu người. 
Việc làm có ý nghĩa nhất, thực tế nhất, có lợi cho đất nước thân yêu là chúng ta sẽ luôn đứng bên anh, đứng cùng chiến tuyến của anh, và tiếp tục dấn thân vào cuộc chiến giữa thiện và ác này.

Những người ký tên:
 

1.   Blogger Hành Nhân
2.   Blogger Huỳnh Công Thuận
3.   Blogger Huỳnh Thục Vy
4.   Blogger Trịnh Kim Tiến
5.   Blogger Quang Minh Đỉnh
6.   Blogger Mẹ Nấm
7.   Blogger Vũ Đông Hà
8.   Blogger Phạm Văn Hải
9.   Blogger  Phương Bích
10. Blogger Đào Hữu Nghĩa Nhân
11. Blogger Nguyễn Ngọc Lịch
12. Blogger Lê Anh Hùng
13. Nhà báo Nguyễn Quốc Chính
14. Blogger Lê Dũng
15. Nhà báo Bình Minh - Báo Trí Nhân Media
16. Blogger Nguyễn Thị Mỹ Linh
17. Blogger David Thiên Ngọc
18. Blogger Nguyễn Bá Chổi
19. Blogger Jimmy Hoàng Lê
20. Blogger Phi Vũ
21. Ký giả Trương Minh Đức
22. Linh mục DDCT Ân Thanh - Truyền thông Chúa Cứu Thế Sài Gòn
23. Nhà báo tự do Lê Diễn Đức
24. Facebooker Nguyễn Hồ Nhật Thành
25. Facebooker  Võ Quốc Anh
26. Facebooker Trần Hoài Bảo
27. Facebooker Nguyễn Văn Dũng
28. Facebooker Nguyễn Văn Hùng
29. Phóng viên VNRs Huỳnh Nguyễn Minh Toàn
30. Facebooker Trần Đức Anh
31. Facebooker Võ Trường Thiện
32. Facebooker  Lý Liêm Chandler
33. Facebooker  Đoàn Hương Giang
34. Facebooker  Trần Xuân Huyền
35. Facebooker Nguyễn Lân Thắng
36. Facebooker Nguyễn Tiến Nam
37. Facebooker Bùi Thị Trúc Phương
38. Facebooker Huỳnh Trung Tín
39. Facebooker Mịchael Ngo
40. Facebooker Hoàng Xuân Lĩnh
41. Facebooker Lê Sinh Mẫn
42. Facebooker Lê Quốc Tuấn
43. Facebooker Bùi Việt Hà
44. Blogger Tô Oanh
45. Blogger Nguyễn Hoàng Vi
46. Blogger Vũ Thế Phan
47. Blogger Trương Bá Thụy
48. Blogger Bùi Hằng (Bùi Thị Minh Hằng)
49. Blogger Đinh Tấn Lực
50. Blogger Nguyễn Lương Khanh
51. Facebooker Trần Phong
52. Facebooker Châu Văn Thi
53. Facebooker Trịnh Anh Tuấn
54. Facebooker Phương Nguyễn
55. Facebooker Lê Thị Hy Vọng
56.  Facebooker Phạm Đình Diệm
57.  Facebooker Đặng Văn Lập
58. Nhà báo tự do Nguyễn Quang Duy
59.  Facebooker Trịnh Văn Toàn
60.  Facebooker Nguyễn Đình Khôi
61.  Facebooker Trương Minh Tịnh
62.  Facebooker  Vũ Thùy Liên
63. Facebooker Lê Trung
64. Facebooker Lê Công Qui
65. Blogger Lê Hiền Đức
66. Nhà báo tự do Tạ Dzu
67. Facebooker Nguyễn Quang Duy
68. Facebooker Nguyễn Văn Khải
69. Facebooker Phạm Đức Tuấn
70.
....
(Tiếp tục cập nhật)

Nguồn: Facebook Phản đối việc bắt giữ nhà báo chống tiêu cực Hoàng Khương

Hoàng Khương và 1460 ngày


1 năm có 365 ngày, con số 1460 trên tiêu đề bài viết này của tôi chính là khoảng thời gian 4 năm - mức án dành cho trung tá Nguyễn Văn Ninh đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng tại Hà Nội, và phóng viên Hoàng Khương báo Tuổi Trẻ tại Sài Gòn.

Điểm chung duy nhất khiến tôi phải làm phép so sánh này đó là cả hai vụ án đều có liên quan đến lực lượng bảo vệ luật pháp - ngành công an.

Phóng viên Hoàng Khương là một nhà báo có nhiều bài viết chống tiêu cực sắc sảo của báo Tuổi Trẻ, đặc biệt là loạt bài viết bóc trần tình trạng tiêu cực, tham nhũng của lực lượng Cảnh sát giao thông - nơi mà cho đến nay chưa cơ quan chủ quản là Bộ Công an vẫn chưa tìm ra cách giải quyết dứt điểm tệ nạn này.

Nguyễn Văn Ninh là một trung tá công an, đã đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng và lạnh lùng trước tòa cho rằng ông ta rất bình tĩnh trong khi thi hành công vụ - trong khi đánh gãy cổ người dân.

Ở vụ án thứ 1: Ngày 13/01/2012, trong phiên sơ thẩm vụ án trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh chết dân, Viện kiểm sát (VKS) đã đề nghị mức án từ 3-4 năm tù giam cho bị cáo Ninh với tội danh "làm chết người trong khi thi hành công vụ".

Ở vụ án thứ 2: Chiều ngày 7/09/2012, Kiểm sát viên Phạm Thị Thu Hà (VKSND TP.HCM) trong phần luận tội vụ án "đưa hối lộ, nhận hối lộ và làm môi giới hối lộ" đã đề nghị mức án 6-7 năm tù giam đối với phóng viên Hoàng Khương báo Tuổi Trẻ với tội danh "đưa hối lộ" và Huỳnh Minh Đức, nguyên cán bộ Đội cảnh sát giao thông - trật tự - phản ứng nhanh Công an Q.Bình Thạnh với tội danh "nhận hối lộ".

Đề nghị của Viện kiểm sát cho ta thấy một góc nhìn và thể hiện những vô lý, bất công cũng như những dàn xếp để dẫn đến những cái gọi là "bản án bỏ túi" đằng sau hậu trường tòa án:

Làm chết người: đề nghị 3-4 năm.

Hối lộ: đề nghị 6-7 năm.

Tôi đơn giản chỉ làm một phép so sánh giữa hai đề nghị mức án của VKS để thấy rõ ràng rằng, vị trí của ngành công an, lực lượng được mệnh danh là "thanh kiếm và lá chắn bảo vệ chế độ" có sự ưu ái trước pháp luật.

Trước phiên tòa sơ thẩm, trung tá Ninh không thừa nhận hành vi tội ác của mình và ông không hối lỗi vì cho rằng đó là tai nạn nghề nghiệp và đề nghị được hưởng án treo.

Trong phiên tòa sơ thẩm, trước những thế lực bủa vây, nhà báo chống tiêu cực Hoàng Khương đã phải xác định mình có lỗi, hành vi là có chỉ vì sai sót về nghiệp vụ, với động cơ hoạt động trong sáng là phát hiện tiêu cực và đấu tranh chống tiêu cực, đúng với chủ trương của đảng và nhà nước.

1460 ngày giam giữ - cho hành vi đánh dân gãy cổ và bỏ mặc nạn nhân trong tình trạng nguy hiểm cho đến chết tại đồn công an Thịnh Liệt của trung tá Nguyễn Văn Ninh.
Kết quả là ngày càng có thêm nhiều người dân bị đánh, bị dùng nhục hình tra khảo và bị tra tấn cho đến chết tại đồn công an.

1460 ngày giam giữ - cho hành vi hối lộ của một phóng viên thừa nhận mình đã "sai sót về nghiệp vụ trong quá trình tác nghiệp" đối với lực lượng CSGT vốn có tì vết về nạn mãi lộ.
Đây là đòn dằn mặt cho tất cả những ai có ý định bóc trần sự thật hoặc đụng chạm đến "thanh kiếm và lá chắn bảo vệ chế độ".

Trên Facebook của mình nhà báo Huy Đức có viết:
Hành động của nhà báo Hoàng Khương có dấu hiệu vi phạm pháp luật nhưng không thể coi là tội phạm vì không những không nguy hiểm cho xã hội mà còn làm giảm nguy hiểm cho xã hội.

Đối với tôi, trong tất cả sự công tâm và dựa vào nền tảng đạo đức và nhất là mục tiêu thật sự của vụ việc, nhà báo Hoàng Khương hoàn toàn không vi phạm pháp luật. Mục tiêu sau cùng của anh không bao giờ là "đưa hối lộ, nhận hối lộ và làm môi giới hối lộ" để mang lại một lợi lộc gì cho riêng anh mà chỉ để qua đó có đủ bằng chứng sống về những hành vi sai trái của công an. Nếu anh có lỗi thì lỗi của anh là đã dựng bẫy công an thoái hóa.

Nhưng mục tiêu việc làm của anh nhất định là một mục tiêu trong sáng.

Mục tiêu việc làm của anh nhất định là để phục vụ và làm tốt xã hội.

Mục tiêu việc làm của anh nhất định nằm trong ý hướng chân chính của một nhà báo có lương tâm.

Tòa xử anh 4 năm tù không phải là nặng hay nhẹ mà là KHÔNG THEO LUẬT (Khoản 4, Điều 8 của Bộ luật hình sự: “Những hành vi tuy có dấu hiệu của tội phạm, nhưng tính chất nguy hiểm cho xã hội không đáng kể, thì không phải là tội phạm và được xử lý bằng các biện pháp khác”).(Trích Facebook Osin HuyDuc)

Với hai vụ án được xem như "án lệ" này thì:

1. Công an sẽ tự tung tự tác hơn khi sử dụng bạo lực với dân.

2. Các nhà báo chống tiêu cực sẽ dè chừng hơn.

Và mức án 4 năm, 1460 ngày bị giam giữ - mức thời gian dành cho 2 bản án - một kẻ giết người & một người phạm tội danh "đưa hối lộ" - chung quy chỉ để chứng tỏ rằng lực lượng "thanh kiếm và lá chắn bảo vệ chế độ" là bất khả xâm phạm.

Hay nói một cách khác: "Luật là tao, tao là luật"

Trên trang Dân Làm Báo, ngay sau khi có kết quả bản án của phiên tòa xét xử phóng viên Hoàng Khương, đã có một bài viết: Vụ án Hoàng Khương: Im lặng hay lên tiếng?

Câu trả lời dứt khoát phải là: chúng ta phải lên tiếng.


Phóng viên Hoàng Khương mỉm cười cùng đồng nghiệp tại phiên tòa. 
 Ảnh: Thuận Thắng - báo Tuổi Trẻ

NHỮNG NGÀY J YÊU DẤU (tt & hết)


NGÀY J THỨ BẢY : 9/09/2009

Hôm nay là ngày hết lệnh tạm giam thứ nhất của mình.
Chị cùng phòng nói rằng mình sẽ được thả vì mình không có tội.

Mình luôn tin là mình không có tội, còn việc được thả hay không thì mình chưa nghĩ tới, bởi mình không muốn trông đợi vào bất cứ điều gì. Nếu mình mất tự do và mình hoàn toàn không chịu chấp nhận sự thật này, điều này có nghĩa, mình sẽ nhanh chóng bị suy sụp bởi đã hy vọng quá nhiều. Mình hoàn toàn không muốn như thế.

Hôm nay mình được gặp chồng mình, vì họ gọi lên chứng kiến việc kiểm tra máy vi tính.

Họ tịch thu ở nhà mình hai cái máy vi tính và một số băng đĩa, đồ đạc cá nhân.
Mất vài tiếng để kiểm tra, và họ không tìm thấy gì trong máy tính của mình.
Mình cũng quen với việc bị niêm phong và lục soát tài liệu trên máy tính, sau lần làm việc với PA38.
Lại hỏi, lại nhắc lại, lại xoay quanh ý thức và nhận định.
Mình xác định là trôi theo dòng nước, mình nhận những gì mình đã làm, chỉ có thế, và hy vọng là nó sẽ không ảnh hưởng gì đến ai.

Ăn trưa, chồng về đi làm, mình thấy lòng thật bình thản, bởi mình xác định việc mình là tự do và ý chí của mình, không liên quan đến chồng hay bất kỳ người nào trong gia đình mình cho nên mình không muốn để cảm giác lưu luyến nó đè bẹp mọi suy nghĩ cá nhân.

Đằng nào thì mình cũng bị bắt rồi, tính tới tính lui cũng chỉ là thiệt hại, vậy tại sao phải tính toán làm gì cho mệt đầu?


15h20 :
Họ đưa cho mình tiếp một tờ giấy khác : Quyết định gia hạn tạm giữ lần 2 - từ 15h00 ngày 9/09/2009 đến 15h00 ngày 12/09/2009.
Mình nhẩm tính, vậy là cũng y chang như anh G. Có lẽ mình sẽ bị giam giữ lâu hơn 9 ngày.
Không buồn cũng chẳng vui.
Mình trở về trại giam trong tinh thần đã được chuẩn bị sẵn.

Có vài người mặc đồ công an nhìn mình theo kiểu dò xét, mình nhìn thẳng vào mắt họ, tại sao mình phải sợ họ khi mình không làm điều gì sai trái?
Mình ngạc nhiên vì phản ứng này của bản thân. Có lẽ mình đang chai lỳ.

Hôm nay, mình suy nghĩ khá nhiều khi họ đề cập đến “yếu tố nước ngoài”. Người Việt Nam sống ở nước ngoài thì không được xem là con Lạc cháu Hồng hay sao? Những người Việt ra đi và luôn đau đáu về Tổ quốc còn đáng trân trọng gấp ngàn lần những người đang sống trên quê hương mà vì lợi ích riêng của cá nhân sẵn sàng bán rẻ tài nguyên của đất nước, bán rẻ danh dự dự và coi thường tương lai của cả dân tộc.

Nếu “yếu tố nước ngoài” đánh động người dân hãy lên tiếng vì vận mệnh của dân tộc thì có gì là sai trái?
Chẳng phải có ai đó đã từng nói rằng, đất nước Việt Nam này là của cả dân tộc chứ chẳng phải của riêng của bất kỳ tôn giáo hay đảng phái nào đó sao???

Mình chợt nhận ra rằng, những người đối thoại với mình, họ luôn cho mình cái quyền nhân danh chính nghĩa. Nếu làm phép so sánh, thì cho đến giờ phút này, ngay trong thời bình, chẳng phải “chính nghĩa sáng ngời” cũng đang đi xin, đi vay và ngửa tay nhận viện trợ từ nước ngoài đó sao?? Bao nhiêu phần trăm của những phần viện trợ đó được sử dụng đúng mục đích???

Ngày thứ Bảy – ngày nhận quyết định gia hạn tạm giữ trôi qua trong những suy nghĩ miên man.--------------------------------

NGÀY J THỨ TÁM : 10/09/2009
Trời đã sáng, mình không biết là mấy giờ, và cả khoảng thời gian mà mình đánh dấu cho những ngày trên cũng là ước lượng chứ không chính xác.
Mình suy nghĩ mãi về việc có người đã hỏi mình "Tại sao mà mình thù ghét công an đến vậy?" - Có lẽ họ tự rút ra kết luận đó sau khi đọc bài viết của mình.
Mình cũng chẳng buồn tranh luận nữa.

Sự thật là mình không thù ghét họ, bởi mỗi người có một công việc, và tính chất của công việc phụ thuộc vào đặc thù của nó.
Họ làm vì cuộc sống, vì quyền lợi, vì mục tiêu cuộc đời của họ.
Làm sao có thể thù ghét những thứ có nguồn gốc, có cội rễ sâu xa như vậy?

Mình đồng ý với một người trong số họ khi ông ta cho rằng "tôi theo cách mạng từ bé, nên tôi không chấp nhận ai nói xấu cách mạng". Đó là lý tưởng, và phàm đã là người phải sống có lý tưởng. Tuy nhiên, mình biết chắc rằng, ông ấy sẽ không lý giải được cho mình những góc khuất của lịch sử, những sự thật mà người ta buộc phải che giấu vì quyền lợi cá nhân của những người thắng cuộc.

Tự nhiên mình nhớ đến truyện “Tuổi thơ dữ dội” của Phùng Quán quá. Mình nhớ, mình đã rất thích đọc quyển sách này cho đến khi mình đủ lớn để nhận ra rằng nó không có thật.. Những đứa trẻ như Mừng, như Kim… liệu có phải là một hình mẫu khác của trí tưởng tượng như Lê Văn Tám hay không??

Lịch sử phải được nhìn nhận bằng sự thật, dù có đau thương, mất mát hay uất hận thì cũng phải viết lại lịch sử bằng sự chân thật vốn có của nó.

Che giấu, bẻ cong lịch sử nhằm phục vụ mưu đồ chính trị là tội ác, là cách cư xử của những người tiểu nhân.

Mà đã là tiểu nhân thì không thể lãnh đạo được dân tộc. Nếu họ đọc được những suy nghĩ này của mình, chắc hẳn họ sẽ không mỉm cười nổi với mình đâu. Mình tin là như vậy.

8h:

Họ đưa mình đi lăn tay và chụp hình. Mình ngạc nhiên và thắc mắc vì mình đang bị tạm giữ. Và họ giải thích rằng theo quy định của trại giam họ buộc phải làm thế.
Cán bộ trại giam một lần nữa khẳng định : mình thật là dại dột, mình đã tự bôi đen vào lý lịch của mình.
Lần thứ n họ nhắc cho mình nhớ, mình thật là dại dột.

8h30 :

Lại đi cung.
Họ muốn mình viết lại bản tường trình, vì theo họ bản hôm qua mình viết chưa thuyết phục lắm, viết ngắn quá.
Ừ thì viết, đằng nào mà mình chẳng đang ở trong tù, viết thêm một bản tường trình nữa thì chắc tội cũng chẳng nặng thêm mấy.
Có ba điều mình phải xác định là :

1- Mình bị lôi kéo, lợi dụng.
2- Mình chủ quan, không tìm hiểu động cơ, âm mưu chính trị sâu xa của các thế lực thù địch.
3- Cam kết không viết blog nữa.

Trong đầu mình cứ lấn cấn hoài chuyện không viết blog, buồn nhỉ!
Nếu phải đánh đổi tất cả để về với Nấm, mạng mình mình còn không tiếc thì tiếc gì cái blog?? Mình đã nghĩ như vậy, nhưng lúc viết cam kết mình cảm nhận được lòng mình chùng xuống lạ lùng.
Dù sao đi nữa, mình không còn có sự lựa chọn.

Buổi chiều mình được họ cho phép gặp gia đình, là mẹ và chồng, mình dứt khoát không gặp Nấm, bởi mình biết, nếu nhìn thấy con lúc này, cái vỏ bọc cứng rắn của mình sẽ bị sụp đổ, mình sẽ đau đớn hơn bao giờ hết khi nhìn vào mắt con.
Gặp mẹ, cảm giác tội lỗi lại dâng lên trong lòng, nó như con quái vật tồn tại ngay trong lòng mình hằng đêm và giờ đây là lúc nó trỗi dậy tàn phá cơ thể mình, tàn phá tinh thần mình.
Mình muốn mẹ biết mình khỏe, mình ổn.
Chỉ vậy thôi.

Trở về phòng giam, mình yêu cầu được đem thêm quần áo vào, họ không cho. Tính đến hôm nay, ngày thứ 8 trong tù, mình có hai bộ đồ để thay đổi.
----------------------------------

NGÀY J THỨ CHÍN : 11/09/2009

7h:
Lại ra ngoài công an tỉnh đi cung.
Hôm nay không tra hỏi, chỉ nói chuyện và làm công tác tư tưởng.
Họ đề nghị mình đọc bản tường trình để quay phim, và theo đề nghị thì mình sẽ không cầm giấy đọc, họ sẽ ngồi phía bên kia bàn để cầm giúp mình.
Họ yêu cầu mình đọc chậm và thật tự nhiên.
Mình cũng cố hết sức để hợp tác.
Tự nhiên trong lúc đọc, mình nghĩ đến anh Định, nghĩ đến Trung, mình hiểu cảm giác mà họ đã trải qua.
Mình xác định là mình không có con đường, không có lý tưởng để đấu tranh, nhưng những khó khăn mà mình phải đối mặt và trải qua những ngày gần đây thật là khủng khiếp.
Mình hiểu, họ chắc hẳn đã rất khó khăn để đi đến quyết định cuối cùng.
Một điều lạ lùng là những ngày gần đây, mình không thấy mệt mỏi với không khí trong phòng giam nữa.
Có vẻ như mình đã chấp nhận sự thật là mình đang ở trong tù.
Mình thấy bình thản và yên ổn hơn những ngày trước rất nhiều.


Trở về trại giam, chị cùng phòng vẫn đợi cơm mình.
Mình và chị nói chuyện nhiều về quá khứ, về tương lai.
Chị đặt ra giả thiết, nếu có ai để máy ghi âm và máy quay phim trong phòng, hẳn họ sẽ buồn cười vì những câu chuyện của mình.
Có một điều mà chị và mình cùng nhắc lại với nhau rằng, đã vào chốn này, nếu là con người thì phải biết thương yêu, đùm bọc lẫn nhau. Mỗi người một hoàn cảnh. Vào chốn này mà còn ghen ghét, hiềm khích thì cuộc sống quả là địa ngục.
Thật lòng là mình rất thương chị, một gia đình yên ổn hạnh phúc bỗng chốc tuột khỏi tầm tay chị vì những tính toán sai lầm.
Chị hẹn với mình, nếu có ngày gặp lại, nhất định mình sẽ vận dụng toàn bộ kiến thức du lịch mà mình đã trải nghiệm để đưa chị đi tham quan cho sướng cuộc đời.
Mình đã hứa và nhất định là mình sẽ giữ lời.
Trong phòng giam, đêm thật dài, ngày mai là ngày hết hạn tạm giữ. Chắc hẳn họ sẽ đưa thêm một cái lệnh nào đó, chị nói rằng, hết hai lệnh tạm giữ là đến lệnh tạm giam, ngày mai mình nhất định được thả.
Mình đâu có tội gì đâu.
Mình không muốn nghĩ đến điều này, bởi mình không thích suy đoán.
Mình tập trung tinh thần vào việc tự an ủi mình học cách chấp nhận việc sẽ xảy ra.
Ngày mai, dù có thế nào đi nữa thì mình vẫn sẽ vui vẻ chấp nhận.
Và ngày mai, nhất định mình phải yêu cầu gặp gia đình để hỏi về vấn đề luật sư.
Mình sẽ phản kháng vào ngày mai.

Giờ này, ở ngoài kia, mọi người đang làm gì nhỉ??
---------------------

NGÀY J THỨ MƯỜI : 12/09/2009

Trời mờ sáng, mình không ngủ được nên dậy và bắt đầu đi lại.
Mình ngồi và bắt đầu suy ngẫm lời Chúa.
Mình cầu nguyện và tin rằng dù gánh có nặng thế nào đi nữa thì Chúa cũng sẽ không bỏ rơi mình.
Mình thấy mình tự tin đến lạ.


Trời trưa, im ắng, hôm nay ngày đầu tiên không đi cung.
Chị lại an ủi mình, rằng em sẽ được thả vì em không có tội.

Mình thấy thương chị quá, những ngày qua nếu không có chị, có lẽ sẽ rất khó khăn.
Hai chị em bắt đầu ăn trưa với nhau, mấy bạn phòng bên cũng hỏi thăm về mình.
Thật là kỳ lạ, họ không ghét mình, mà xét cho cùng thì mình cũng đâu có làm gì tội lỗi với họ.
Chị hỏi mình rằng "ra tù em có phản đối Trung Quốc" nữa không?
Mình nhắc lại rằng : em sẽ phản đối đến cùng, cả việc khai thác bauxite nữa.
Nếu nhà nước không cho phản đối thì sáng nào thức dậy em cũng sẽ nhìn vô gương để tự nhắc mình rằng em không đồng ý với điều đó.
Vậy thì em sẽ bị bắt dài dài – chị nói.
Có lẽ là như vậy thật.

Nhưng đó là số phận, nếu em không làm những chuyện đó thì em sẽ là một người khác chứ không phải là em bây giờ. Chị cũng đồng ý với mình rằng, định mệnh là thứ có thật, và không ai chạy trốn được khỏi định mệnh của mình.

Ngày hôm nay sao quá dài, mình đếm từng vạt nắng trên ô thông gió và nằm đoán giờ.
1..2..3..4..5.. không biết đến số bao nhiêu nữa thì cả mình và chị chìm vào giấc ngủ.
Bây giờ là buổi trưa hay đầu giờ chiều nhỉ?

14h20 :
Cửa mở, và có người yêu cầu mình mang đồ ra.
Hai chị em chỉ kịp ôm nhau thật chặt mà không kịp nói gì.
Chị xiết tay mình.

Ra ngoài đã có sẵn hai người đứng chờ mình, họ đợi mình làm thủ tục lấy đồ đạc và tiền ký gửi. Mình nhận lại mọi thứ mà không buồn kiểm tra.
Mình không tin là họ thả mình, lỡ họ đem mình qua chỗ khác nhốt thì sao?
Đừng vui mừng quá sớm, phải tỉnh thức.

Hai người đi xe máy chở mình về đến công an tỉnh.
Họ gọi mẹ mình đến và đưa quyết định trả tự do.
Họ nhắc nhở mình về chuyện viết lách và tham gia hội nhóm.

Mình chả thấy vui sướng hay mừng rỡ gì cả.
Mình ngạc nhiên vì lúc bị bắt mình không tin đó là sự thật và bây giờ khi được trả tự do mình cũng lại một phen ngỡ ngàng nữa.
Cứ như một trò chơi vậy đó.

Vậy là mình đã tự do sau 9 đêm 10 ngày trong tù.

Mẹ vui mừng đến chảy nước mắt.
Hai mẹ con ra về và ghé nhà thờ cầu nguyện.

Mọi người vui mừng, gia đình vui mừng, lại có người hàng xóm chảy nước mắt khi ôm lấy mình.
Họ thực sự khiến mình tin rằng mình không có tội.

Mình ôm Nấm trong lòng và cảm xúc vỡ òa.
Mình biết tình yêu mình dành cho con lớn lao lắm, chỉ có nghĩ đến con, đến tương lai của con mình mới có đủ tỉnh táo và can đảm như lúc này.
Vậy là mình đã tự do.
-----------------------------

LỜI KẾT :

Giờ đây, ngồi trước máy vi tính để gõ lại những dòng này, mình không thể nào hiểu nổi được hai chữ tự do trong "quyết định trao trả tự do" mà mình được nhận.
Tự do là quyền vi hiến của con người, đâu phải là thứ tự do được ban phát???
Tự do nếu được ban phát cho con người có khác nào thứ tự do giành cho những con chim trong lồng kiểng kia? Tự do có hạn định???
Nếu mình có tự do, tại sao mình phải ứa nước mắt, khi viết bức thư chia tay bạn bè blog?
Nếu mình có tự do lựa chọn sao mình phải bật khóc khi tuyên bố mình rút lui khỏi cuộc chơi?
Nếu mình có tự do tại sao mình lại cảm thấy uất ức và nghẹn đắng?
Thật sự là mình không hối hận bởi những gì đã trải qua, bởi mình tin đó là định mệnh của mình. Mình đã làm hết sức tại từng thời điểm, phần của mình, việc của mình, lương tâm của mình không bị cắn rứt. Hẳn mỗi người lúc sống cũng chỉ mong có thế.

Bạn bè thân mến!
Tôi đã nói, tôi không phải là một anh hùng, bởi vậy đừng ai đặt hy vọng hay kỳ vọng vào bản thân tôi quá nhiều. Chắc chắn là tôi sẽ làm mọi người thất vọng, xin thứ lỗi cho tôi về việc này.

Sau những gì đã xảy ra tôi mong rằng, mọi người nên bình tĩnh, sáng suốt và thật khách quan trước những việc làm và những hành động của người khác.
Chúng ta không phải là họ, và họ không thể nào là chúng ta, bởi thế việc nhào nặn nên một anh hùng nó sẽ chúng ta thấy nản lòng khi người được tuyên xưng không đáp ứng kỳ vọng.
Những người dám nói và dám làm theo lương tâm mình, hẳn sẽ không bao giờ trông đợi hay cầu cạnh bất kỳ một danh xưng ảo nào.
Tôi hy vọng mọi người hiểu điều đó.

Sau những gì đã xảy ra, tôi thực sự tự hào rằng mình đã có những người bạn hay nói đúng hơn là những người anh, người chị thật sự tuyệt vời trong thế giới ảo này. Và tôi muốn cám ơn họ vì những nổ lực, những cố gắng, những chia sẻ ân tình mà mọi người đã dành cho tôi, cho gia đình tôi trong những ngày biến cố đó.
Những người bạn thật sự của tôi, là những người hiểu rằng đâu là cách bày tỏ sự đồng cảm với tôi lớn lao nhất mà không cần phải sử dụng đến ngôn từ hay danh xưng nào.
Tôi đã đi, đã gặp và đã kết bạn với những người như thế.
Xin được cám ơn và cầu chúc những điều tốt đẹp đến với mọi người.

Lời cuối cùng tôi muốn nhắn gửi đến mọi người thông qua nhật ký của chuỗi ngày J này chính là nguyên nhân thôi thúc tôi ghi lại những gì đã xảy ra. Không phải để lấy điểm hay lập công như nhiều người đã và đang “truy tặng” tôi. Động cơ nếu có của tôi, đó là quyền được suy nghĩ và bày tỏ suy nghĩ của mình thông qua con chữ.

Những gì đã xảy ra là do tôi đã suy nghĩ, đã hành động. Tôi không hề trách móc hay đổ lỗi cho bất kỳ ai trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Nhưng tôi coi thường và nhổ toẹt vào những người đang nhân danh nghề nghiệp của mình để làm phiền bạn bè tôi, làm phiền những người thương yêu tôi.

Tôi cũng biết mình hoàn toàn mất tự do khi các phương tiện liên lạc cá nhân đều bị đặt dưới sự kiểm soát vô hình.
Tôi biết mình hoàn toàn không được tôn trọng khi không được bảo đảm thông tin cá nhân khi ký kết bất kỳ hợp đồng nào với các nhà cung cấp dịch vụ viễn thông, dịch vụ ngân hàng… Đó là sự thật ở một nơi đầy chính nghĩa sáng ngời như nơi tôi đang sống.

Mới đây, bạn tôi đã từng trách khéo tôi rằng “ Vì những người ham viết như mầy, mà tao bị chặn Facebook”.
Tôi viết tiếp để bạn tôi biết rằng : Chúng ta có quyền đòi hỏi tự do cho mình, thay vì loay hoay đi tìm người ban phát tự do.
Thay vì trách cứ tôi, lẽ ra bạn phải tự hỏi, tại sao họ lại lấy đi quyền tự do của bạn?
Tôi – và những người như tôi không có lỗi. Điểm khác biệt lớn nhất giữa tôi và bạn đó là sự tự do trong suy nghĩ độc lập.
Tôi viết để chính bản thân tôi biết rằng : mình vẫn sống và đang trưởng thành.
Mẹ Nấm