Tôi đi xem “tấu hài”

Việc khiếu nại, khiếu kiện đất đai luôn là chủ đề nóng tại Việt Nam hiện nay. Bởi việc ban hành các nghị định, quyết định, thông tư của các cơ quan chức năng nhà nước trong vấn đề thu hồi, cưỡng chế giải tỏa đất nhằm phục vụ nhu cầu đô thị hóa của chính quyền hoặc các chủ đầu tư (tư nhân) ít nhiều đều gây ảnh hưởng đến đời sống thường ngày của người dân.
Khi việc tư hữu hóa đất đai chưa được hiến pháp công nhận, thì bằng cách quyết định trái pháp luật được ban hành, các cơ quan nhà nước đã tạo ra một giai cấp xã hội mới sau năm 1975, được gọi là dân oan – tức là những người đang từ có nhà cửa, công ăn việc làm, nay bị đẩy vào cảnh màn trời chiếu đất, không nghề nghiệp do bị tịch thu mất đất, mất nhà.
Mặc dù đã được nghe, được đọc nhiều thông tin về các vụ khiếu nại, khiếu kiện liên quan đến đất đai, nhưng cá nhân tôi chưa bao giờ được trực tiếp tham gia vào một phiên tòa xử những vụ việc tương tự như trên. Và hôm nay, ngày 27/06/2013, lần đầu tiên, tôi được xem “tấu hài” miễn phí tại Tòa án Nhân dân tỉnh Khánh Hòa, số 2 đường Phan Bội Châu, phường Xương Huân, thành phố Nha Trang.
Nguyên đơn vụ khởi kiện quyết định hành chính về việc cưỡng chế thu hồi đất giải phóng mặt bằng là vợ chồng ông Quang Nhật Mạnh.
Bị đơn là Chủ tịch UBND Thành phố Nha Trang.
Tóm tắt vụ việc như sau:
Sau khi phê duyệt dự án xây dựng mới chợ Vĩnh Hải, UBND tỉnh Khánh Hòa ra quyết định thu hồi trắng 402m2 đất sở hữu hợp pháp của gia đình ông Quang Nhật Mạnh tại địa chỉ 40B đường 2/4, phường Vĩnh Hải, thành phố Nha Trang. Địa chỉ này đồng thời là nhà ở, cũng là nơi sinh hoạt của Clb Thanh niên Vĩnh Hải (một trong những địa chỉ rèn luyện thân thể và sinh hoạt văn hóa khá mạnh ở phía Bắc thành phố), và là nơi tập luyện của Clb Khuyết tật Vĩnh Hải do ông Mạnh làm chủ nhiệm.
mn-0627-2-250.jpg
Ngày 25/07/2008, trong khi ông Mạnh đang thực hiện nhiệm vụ là HLV Đội tuyển Paralympic Bắc Kinh 2008 của Việt Nam thì nhà ở và câu lạc bộ của gia đình ông bị cưỡng chế giải tỏa trắng. Điều đáng nói ở đây là quá trình tống đạt các quyết định thu hồi đất, quyết định cưỡng chế, biên bản giao đất tái định cư đều không đúng với quy định của pháp luật.
Từ chỗ là một gia đình có nơi ở và nghề nghiệp đàng hoàng, cả gia đình ông Mạnh phải thuê nhà trọ ở và kiếm sống bằng nghề giữ xe tại khu vực chợ Vĩnh Hải. (*)
Sau 5 năm ròng rã đi khiếu nại, khiếu kiện, lần đầu tiên vụ án được đưa ra xét xử tại Tòa án nhân dân tỉnh Khánh Hòa.
Bên phía bị đơn, Chủ tịch UBND thành phố không xuất hiện. Hai người được ủy quyền là ông Phạm Văn Thọ, giám đốc Ban QLDA các CTXD Nha Trang, và ông Trần Duy Sơn, cán bộ Ban QLDA các CTXD Nha Trang, chỉ có ông Sơn xuất hiện.
Phiên tòa được bắt đầu trễ hơn dự kiến một tiếng mà không có bất kỳ thông báo nào. Ngay trong phần bắt đầu phiên tòa, ông Quang Nhật Mạnh đã phát biểu “sau chừng đó năm chờ đợi, hôm nay tôi hy vọng công lý sẽ được thực hiện”.
Ngay trong phần tranh luận, đại điện bị đơn là ông Trần Duy Sơn không trả lời được hầu hết các câu hỏi do luật sư bên nguyên đưa ra, và không thể cung cấp các chứng cứ có liên quan theo đề nghị của tòa. Chủ tọa phiên đã nhắc nhở ông Sơn: nếu câu nào anh trả lời được thì anh trả lời, câu nào không thì anh thông báo, vì đây là cơ quan nhà nước, khâu quản lý không chỉ do một người đảm nhiệm nên có thể anh sẽ không tìm ra nếu không trực tiếp thực hiện.
Sau phần hỏi đáp cả hai bên nguyên và bị đơn, bà Phạm Thị Minh Huyền, đại diện VKS Nhân dân tỉnh Khánh Hoà đã đọc bản kết luận của VKS (hình như đã được chuẩn bị sẵn từ trước)nội dung chủ yếu như sau: xét thấy vụ việc không thuộc thẩm quyền xử lý của VKS nhân dân tỉnh Khánh Hòa, đề nghị tòa xem xét.
Khi chứng kiến hình ảnh bà Huyền rút sẵn tập giấy A4 đã được đánh máy sẵn ra đọc, tôi tự hỏi, nếu đã biết trước kết luận này thì hóa ra màn hỏi – đáp nãy giờ của bà là một màn diễn ư?
Thực sự, tôi rất thắc mắc về việc chuẩn bị sẵn kết luận của VKS, bởi nó là một trong những yếu tố quyết định sự công bằng trong phiên tòa, và quả thật lời đồn có những “bản án bỏ túi” là có cơ sở.
Sau giờ nghỉ trưa, chủ tọa thay mặt HĐXX tuyên bố “đình chỉ xét xử vụ án hành chính”, “chuyển toàn bộ hồ sơ về Tòa án thành phố Nha Trang để giải quyết theo thẩm quyền”.
Vậy là chỉ cần khoảng 7 phút, màn tấu hài đã kết thúc dù nó bắt đầu trễ hơn dự định 1 tiếng.
Câu hỏi theo tôi trên suốt đường về: Nếu đã xác định là không thuộc thẩm quyền của tòa án tỉnh, tại sao ngay từ khâu tiếp nhận hồ sơ, yêu cầu nguyên đơn bổ sung, cung cấp chứng cứ họ không từ chối thụ lý vụ này? Tạo sao phải lãng phí thời gian và tiền bạc của người dân để diễn một màn tấu hài như hôm nay? Phải chăng họ muốn xem nguyên đơn thực sự có những chứng cứ gì từ đó đá lại quả bóng trách nhiệm cho tòa thành phố để dễ bề đối phó với người dân hơn??
5 năm chờ đợi công lý của gia đình ông Mạnh có thể chưa là gì so với thời gian chờ đợi mỏi mòn của hàng tram ngàn dân oan khác trên khắp các tỉnh thành tại Việt Nam.
Điều đó nói lên điều gì?
Pháp luật được lập ra là để duy trì trật tự xã hội, không phải phục vụ lợi ích của một nhóm người nào, cũng không phải là cái bẫy để đẩy người dân vào vòng tròn khiếu kiện lẩn quẩn vì đợi chờ.
Cùng lúc với việc Quốc hội hoãn thông qua sửa đổi luật đất đai, hành động của những người đại diện Tòa án nhân dân tỉnh Khánh Hòa hôm nay một lần nữa chỉ ra rằng: chính quyền sẽ không từ bỏ lợi ích của mình khi bị phát hiện có sai phạm một cách dễ dàng. Họ không thể lôi từng cá nhân có quyết định sai phạm ra ánh sáng, bởi đương nhiên là không ai chịu chết một mình, họ sẽ bằng mọi giá, mọi cách, mọi thủ đoạn để bấu víu và bảo vệ quyền lợi của mình.
Không giải quyết thỏa đáng các mâu thuẫn xung đột giữa người dân và chính quyền trong các vụ khiếu nại, khiếu kiện đất đai hôm nay, xem ra, chính quyền Việt Nam không khác gì mấy bọn cường hào ác bá bóc lột xương máu, tiền của nhân dân mà họ đòi xóa bỏ từ thời Cách mạng Tháng Tám.
Lẽ nào đi một vòng tròn, nhà nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam quang vinh muôn năm hôm nay, ngã đúng vào vết xe đổ của chế độ phong kiến ngày xưa?
Có lẽ, hỏi tức là đã trả lời.

(*)http://www.tienphong.vn/xa-hoi/150838/HLV-xuat-sac-trong-xe-o-cho.html

http://rfavietnam.com/node/1677

Quyền tự do dân chủ & lợi ích nhà nước

Tối ngày 13/06/2013, nhiều báo trong nước đồng loạt đưa tin “Bắt khẩn cấp ông Phạm Viết Đào” về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”.
Ông Phạm Viết Đào là blogger thứ 2 sau ông Trương Duy Nhất (cho tới thời điểm này, đã 20 ngày trôi qua nhưng ông Nhất vẫn bặt vô âm tín) bị cơ quan An ninh bắt trong tình trạng khẩn cấp theo điều 258 Bộ luật Hình sự - Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân:
1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.
2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.
(Trích Bộ luật Hình sự Việt Nam)
Cả ông Trương Duy Nhất và ông Phạm Viết Đào đều đã từng là người của “nhà nước” trước khi trở thành blogger.
Ông Nhất nguyên là nhà báo tại báo Công an Quảng Nam Đà Nẵng, sau chuyển sang báo Đại Đoàn Kết, thường trú khu vực miền Trung. Còn ông Đào nguyên là cán bộ thanh tra thuộc Bộ Văn hóa - Thông tin trước đây, nguyên trưởng Phòng Thanh tra hành chính chống tham nhũng - Bộ Văn hóa – Thông tin, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Có lẽ không có blogger nào hiểu rõ về khái niệm “lợi ích nhà nước” hơn hai bloggers vừa bị bắt khẩn cấp trên.
Không như các vụ án hình sự khác, toàn bộ “tang vật” được sử dụng làm bằng chứng trong vụ bắt giữ hai bloggers trên có lẽ là những bài viết mang quan điểm cá nhân được đăng công khai trên blog “Một góc nhìn khác” và blog “Nhà văn Phạm Viết Đào: Thế sự - Văn chương – Tâm linh” . Những ai truy cập Internet đều có thể “tiếp cận” với tang vật vụ án một cách dễ dàng.
Điều đáng bàn ở đây là nội dung toàn bộ các bài viết, thường được cơ quan an ninh điều tra suy diễn, diễn giải theo hướng hiểu nhất định của họ, hòng đi đến một kết luận chung là “nói xấu, làm giảm uy tín nhà nước, gây mất lòng tin của nhân dân”.. Và với kinh nghiệm của cá nhân tôi sau nhiều lần làm việc với an ninh thì những gì bên phía an ninh hiểu (hoặc cố tình hiểu), luôn được mặc nhiên là sự hiểu của đa số bộ phận người dân còn lại, tức là lực lượng an ninh đã và đang nhân danh nhân dân để tuyên bố rằng tôi hiểu bài viết của anh có mục đích (ý đồ) như thế.
Đúng, sai trong vấn đề này tôi xin nhường lại câu trả lời cho người đọc.
Tuy nhiên cơ quan an ninh cố tình quên một điều rằng, các bloggers chưa bao giờ ép buộc ai phải đọc những điều họ viết, cũng không bao giờ kêu gọi người đọc phải đồng thuận với quan điểm cá nhân được đăng tải công khai của họ. Blogger viết vì họ muốn sử dụng các trang mạng xã hội để bày tỏ quan điểm của mình. Điều này rất khác với hệ thống truyền thông đang chịu sự quản lý của Bộ Thông tin Truyền thông và ban Tuyên giáo. Vì thế để đi đến kết luận rằng các bloggers lợi dụng “quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước” thì phải xem xét kỹ rằng họ thực sự có quyền tự do dân chủ để nói những điều mình nghĩ một cách công khai hay chưa?
(Nguồn ảnh: Internet)
Bên cạnh đó, phải làm rõ cụm từ “lợi ích nhà nước” được cho rằng “bị xâm phạm” là lợi ích gì, ai là người thụ hưởng trực tiếp lợi ích ấy.
Việc các blogger đăng tải công khai danh tính và hình ảnh cá nhân của mình khi viết bài cho thấy họ thực sự rất sòng phẳng và nghiêm túc khi đưa ra nhận định của mình, nên việc làm rõ lợi ích và tổ chức bị xâm phạm bởi các bài viết là việc làm cần thiết. Bởi không thể có một phiên tòa mà bên bị xâm phạm là chủ thể mơ hồ không được định nghĩa rõ ràng nhưng lại cử đại diện là lực lượng công an, an ninh, viện kiểm sát, tòa án… nhân danh pháp luật để đứng ra điều tra, kết tội và tuyên án.
Với vai trò là một blogger tôi nghĩ rằng, nếu Việt Nam thực sự có tự do dân chủ thì chắc chắn sẽ không có ai bị sách nhiễu, bị tạm giữ, bị bắt giam bởi việc phát biểu quan điểm cá nhân của mình công khai trên các trang mạng xã hội.

Nếu ai đó cho rằng ở Việt Nam không có tù nhân lương tâm thì hãy xem việc bắt giữ hai blogger Trương Duy Nhất và Phạm Viết Đào hôm nay là câu trả lời rõ ràng nhất cho ý nghĩ đó.
(Nguồn ảnh: Internet)
Một nhà nước "của dân, do dân và vì dân", một nhà nước luôn nêu cao khẩu hiệu "dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh" không thể nào lại hành xử kém văn minh như những kẻ ngoài vòng pháp luật như vậy được. Và càng không thể có một nhà nước được đại diện bởi một chính quyền luôn sợ hãi những điều dân nghĩ, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra như vậy.
Đừng ai nói với tôi đó mới là "thiên đường".

http://rfavietnam.com/node/1663

Mạng người - mạng chó ?

Trong suy nghĩ của nhiều người Việt Nam thì tội trộm cắp (ăn trộm) thường gây hậu quả ít hơn hơn tội cướp giật (ăn cướp) và vì thế kẻ ăn trộm khi bị người dân bắt giữ được giao cho cơ quan công an xử lý theo quy định của pháp luật rất ít khi bị tước đoạt mạng sống.
Vụ việc vừa mới xảy ra tại xóm 3, xã Tân Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An khi hai kẻ trộm chó chuyên nghiệp trên địa bàn vừa bắt được một con chó thì bị người dân phát hiện, truy đuổi rồi đánh chết một đối tượng, đánh trọng thương đối tượng còn lại (kể cả lúc đó đang có mặt trưởng công an xã đang đứng bảo vệ hiện trường) khiến tôi lại phải một lần nữa đặt ra câu hỏi:
Phải chăng một bộ phận người dân đã không còn niềm tin vào lực lượng thi hành và bảo vệ pháp luật nữa?
Người miền Bắc, Việt Nam có thói quen ăn thịt chó quanh năm suốt tháng. Nắm bắt được thói quen này nên nhiều người đã chọn nghề trộm chó (hay nói một cách khác theo ngôn ngữ của báo chí là cẩu tặc) để kiếm sống, bởi lợi nhuận mà nó mang về không phải là nhỏ. Điều này đã khiến cuộc sống của nhiều người dân ở vùng nông thôn bị xáo trộn, và gây ra bức xúc không nhỏ cho những gia đinh bị mất đi con vật nuôi thân thiết hàng ngày.
Giải quyết tình trạng này thế nào là trách nhiệm của bộ phận công an xã, nơi đại diện cho sự hiện diện của lực lượng thừa hành pháp luật.
Theo lời ông Lưu Xuân Hùng – Trưởng công an xã Tân Thành: cách đây hơn 2 tháng, cũng chính hai đối tượng ăn trộm bị truy đuổi và đánh đập kể trên đã được gọi lên công an để làm việc nhưng tuyệt nhiên hai đối tượng này ngoan cố chống đối và trốn tránh. Quá bức xúc người dân đã sang tận nhà hai đối tượng này để đánh dằn mặt nhưng cả hai đã bỏ trốn. (1)
Cho đến khi vụ việc xảy ra thì lực lượng công an xã đành thúc thủ đứng nhìn, bởi không thể kiểm soát được sự phẫn nộ của đám đông.
Mặc dù pháp luật Việt Nam hiện hành quy định về việc xử phạt đối với những trường hợp trộm cắp tài sản của người khác mà thiệt hại không lớn hơn 2 triệu đồng thì chỉ bị xử phạt hành chính.
Nhưng nếu lực lượng công an xã được đào tạo căn bản và làm hết trách nhiệm trong công việc của mình thì vụ việc lấy làm thí dụ trên đây đã đáp ứng đầy đủ những yếu tố cấu thành tội phạm bởi hành vi có tổ chức, có tính chất chuyên nghiệp và được lặp đi lặp lại nhiều lần có thể dẫn đến việc ra các quyết định ngăn chặn, xử phạt nghiêm minh hơn đối với hai đối tượng vi phạm và răn đe các đối tượng khác.
Tuy nhiên thực tế không diễn ra như vậy, điều này nói lên điều gì?
Phải chăng việc bổ nhiệm các chức danh Trưởng, Phó công an xã ở cấp cơ sở không được chặt chẽ dẫn tới “có nơi có bí thư đoàn xã, chủ nhiệm hợp tác xã hay thậm chí có nơi, một anh kế toán xã… không hề có chuyên môn, nghiệp vụ gì về lĩnh vực pháp luật, an ninh trật tự… cũng được điều sang làm Trưởng, Phó công an xã - Thượng tá, Nhà giáo ưu tú Bùi Quang Vũ (Trường Trung cấp Cảnh sát nhân dân I).
Cũng chính thượng tá Vũ đã cảnh báo “nếu không được đào tạo, bồi dưỡng đến nơi đến chốn thì nguy cơ công an xã mắc sai phạm trong công tác là rất cao”. (2)
Lời cảnh báo đã thành sự thực khi nghiệp vụ của một bộ phận các cán bộ trong ngành công an rất kém, dẫn đến nhiều vụ việc đáng tiếc đã xảy ra.
Một mạng người không đổi được một mạng chó kể trên là một thí dụ.
Mọi người dân dù sống ở thành thị hay nông thôn thì đều có quyền được bảo vệ và bị xử lý nghiêm minh theo quy định của pháp luật hiện hành.
Không thể đổ lỗi cho tình trạng “làm bậy” hay thiếu trách nhiệm trong xử lý tình huống của một số bộ phận công an xã là do không được đào tạo căn bản.
Nếu mạng sống của một con người nếu chỉ ngang hàng với sinh mạng của một con chó như hôm nay thì đã đến lúc đặt câu hỏi nghiêm túc rằng chúng ta đang sống ở thời nào?
Đọc con số thống kê "toàn quốc vẫn còn 1.915 Trưởng công an xã và dự bị, dự nguồn vẫn chưa được đào tạo chuẩn hóa, hơn 2 vạn công an xã chưa được huấn luyện" bạn có suy nghĩ gì không?
(1) http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Truong-CA-ke-lai-canh-hang-nghin-nguoi-vay-...
(2) http://www.phapluatvn.vn/phapluat/201210/May-anh-cong-an-xa-lam-bay-thuo...
------
http://rfavietnam.com/node/1644

An ninh Việt Nam và RFA


303914_294610687228500_835967159_305.jpg
Lần đầu tiên tôi chính thức nghe cơ quan an ninh Việt Nam nói đài Á Châu Tự Do (RFA) là “đài phản động” khi tôi trả lời phỏng vấn về việc mình bị câu lưu làm việc đến quá nửa đêm vào năm 2009, với lý do liên quan đến chuyện viết blog, in áo và phân phát áo thun với nội dung “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”, “Stop bauxite – No China”, “Hãy giứ lấy màu xanh và an ninh cho Việt Nam”.


Cuộc phỏng vấn tôi lúc ấy do phóng viên Hà Giang thực hiện đã được cơ quan an ninh in ra để trở thành một phần hỏi – đáp trong quá trình làm việc tiếp theo. Tôi không thể cải chính hay giải thích gì giùm cho RFA khi bị cơ quan an ninh kết luận là phản động, tôi chỉ có thể nói với họ rằng: Nếu tôi nói gì sai thì hãy bắt bẻ và kết tội tôi, nếu tôi phản ánh đúng sự thật, dựa trên quan điểm của tôi, thì anh/chị không có quyền bắt tôi im lặng.
Có vẻ cơ quan an ninh rất quan tâm đến mối liên hệ của mỗi công dân Việt Nam với các phóng viên báo chí bên ngoài nên họ thường tìm hiểu lý do quen nhau, cách thức trả lời phỏng vấn… Và tôi đã chia sẻ rằng, với thời đại công nghệ thông tin bùng nổ như hiện nay, việc tra hỏi về một mối quan hệ truyền thông thì thật là ngớ ngẩn, thế giới Internet là cầu nối mọi người với nhau cơ mà.
Sau đó lần đó, họ không bao giờ in bất kỳ bài trả lời phỏng vấn nào của tôi với đài RFA ra để hỏi nữa.
Với những gì đã trải qua, tôi nhận thấy rằng quan điểm phản động mà cơ quan an ninh Việt Nam dành cho các cơ quan báo chí truyền thông bên ngoài như RFA, BBC, RFI, VOA… chính bởi vì một nửa sự thật mà họ che giấu nay đã được công khai trên mặt báo chí, đài phát thanh trong các lĩnh vực nhạy cảm như dân oan, đàn áp tôn giáo, đàn áp quyền tự do ngôn luận… Và cũng vì lý do này hầu hết những người nắm vị trí lãnh đạo, điều hành các cơ quan chức năng trực thuộc hệ thống hành chính của nhà nước luôn e dè khi được các cơ quan báo chí kể trên phỏng vấn.

Một hình thức mới


308604_294610650561837_18432744_250.jpg

Qua vài năm trở lại đây, khi không thể kiểm soát được việc công dân tìm hiểu thông tin “ngoài luồng” trên Internet, thì việc vu vạ cho RFA là “đài phản động” dường như đã chuyển sang một hình thức mới. Đã xảy ra tình trạng gán ghép RFA là cơ quan phát ngôn của vài đảng phái ở hải ngoại, cũng như đã có chuyện “bỏ nhỏ” rằng một số phóng viên đang làm việc cho đài RFA là người của an ninh Việt Nam cài vào. Tôi ngồi nghe, xem và chứng kiến tất cả những điều đó rồi tự đi tìm cách để kiểm chứng sự thật cho riêng mình.
Trước khi quyết định trở thành một thành viên của RFA, tôi đã có một câu hỏi thẳng và ngắn với anh Nguyễn Khanh – Giám đốc Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do – để giải tỏa sự nghi ngờ trong lòng mình (và có lẽ cũng là sự nghi ngờ của nhiều người khác):
“RFA có phải là kênh thông tin riêng của đảng phái nào ở nước ngoài không?”
Và câu trả lời tôi nhận được là: “Không”
Nó hoàn toàn thỏa mãn tiêu chí của tôi rằng cơ quan truyền thông phải đứng độc lập để phản ánh sự thật mà người đọc, người nghe cần phải biết để tự đó có đánh giá, nhận xét của riêng mình.
Có người đã hỏi tôi rằng: “Liệu an ninh Việt Nam có gây khó khăn gì cho tôi khi tôi nhận lời xuất hiện chính thức trên RFA không?”
Tôi đã trả lời rằng: “Chuyện an ninh gây khó khăn cho người viết blog là chuyện có thật đã xảy ra hàng ngày ở Việt Nam, vì vậy cá nhân tôi không thể đánh giá được việc họ sẽ làm trong tương lai.”
Tôi chỉ có thể tin rằng: Viết blog, hay viết cho RFA là một trong những cách bày tỏ quan điểm, thái độ, và góc nhìn của cá nhân tôi với xã hội Việt Nam, và tôi có trách nhiệm với những gì mình viết.
Nếu bị gây khó dễ, bị “kiếm chuyện” vì những gì mình viết một cách công khai thì tôi hoàn toàn sẵn lòng, bởi qua đó, cơ quan an ninh Việt Nam đã giúp tôi chứng minh cho sự hiện diện của quyền tự do ngôn luận đã được quy định bởi Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam với người dân trong nước và quốc tế.
Tôi không nghĩ rằng, Internet làm cho nhà nước Việt Nam phải sợ hãi, nhưng nguyên nhân chính là do sự hiện diện của Internet đã làm thay đổi nhận thức của nhiều người dân trong nước, và thực sự họ không thích điều này.
Đến với RFA, tôi hy vọng mình có thể góp một phần nhỏ bé của mình trong việc độc lập truyền tải thông tin và sự thật đang diễn ra tại Việt Nam đến với nhiều người, nhất là cộng đồng người Việt đang sinh sống và làm việc tại nước ngoài, để từ đó chúng ta cố gắng và nổ lực hơn vì một Việt Nam tự do và phát triển thật sự.
Và tôi cũng hy vọng rằng một ngày không xa, tự do báo chí thực sự sẽ đến với Việt Nam, để cơ quan an ninh Việt Nam không còn coi RFA là thế lực phản động nữa.
Trân trọng cám ơn mọi sự khuyến khích và giúp đỡ cá nhân tôi trong việc cất tiếng nói của mình của tất cả mọi người.

http://rfavietnam.com/node/1633

Nguyễn Văn Hải – Blogger Điếu Cày – Anh là ai?

Khi tôi bắt đầu viết những dòng này thì người  cựu chiến binh sư đoàn 3 Sao Vàng, Quân đội Nhân dân Việt Nam Nguyễn Văn Hải đang ở trong tình trạng sức khỏe nguy kịch vì anh đã bước sang ngày thứ 32 tuyệt thực tại trại giam số 6 (Thanh Chương, Nghệ An).

Nhiều người bạn của tôi sau khi liên tiếp đọc tin trên Facebook về việc tuyệt thực của người đàn ông 61 tuổi này đã đặt câu hỏi: “Ông ấy là ai? Tại sao phải chọn cách hành hạ thân xác mình như vậy?”

Tôi không biết trả lời bạn mình sao cho hết ý, bởi chính tôi cũng là người nhiều lần phải đặt câu hỏi ấy ngay từ lúc bắt đầu tìm hiểu về blogger Điếu Cày, cái nickname dân dã mà anh Nguyễn Văn Hải đã sử dụng từ thời Yahoo 360.

Còn nhớ lần đầu tiên được xem một số hình ảnh về Thác Bản Giốc và thông tin về Câu lạc bộ Nhà báo Tự do trên Yahoo 360, tôi đã đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

Với vai trò là một cựu quân nhân, blogger Điếu Cày - Nguyễn Văn Hải đã luôn trăn trở về tình hình chủ quyền hiện tại của đất nước, và việc duy nhất khiến anh trở thành cái gai trong mắt của nhiều người đến giờ chính là việc khởi xướng phong trào nhà báo tự do, tập hợp nhiều người viết lại với nhau, sưu tầm và phổ biến những hình ảnh, những bài viết mà chúng ta khó có thể tìm thấy trên những tờ báo nhà nước.

Vì sao một người lính lại có thể trở thành "kẻ phản động" trên hàng loạt mặt báo chỉ vì kêu gọi biểu tình phản đối lễ rước đuối Olympic Bắc Kinh 2008, chỉ vì tham gia biểu tình phản đối hành vi xâm lược của Trung Quốc trên biển Đông 2007?

Câu trả lời rất đơn giản, bởi vì:

Đã từng là một người lính, có lẽ hơn ai hết blogger Điếu Cày hiểu rõ thế nào là trách nhiệm của công dân với Tổ quốc,.

Đã từng là người cầm súng bảo vệ đất nước, có lẽ hơn ai hết anh hiểu danh dự Tổ quốc nằm  ở đâu khi đồng bào mình bị cướp bóc bị giết chết trên chính ngư trường quê hương.

Và chính vì thế anh đã chọn cách biểu lộ tình yêu với Tổ quốc không theo bất kỳ định hướng hay chủ trương nào: lập blog, chia sẻ  nhiều bài viết, và có các hoạt động cổ vũ cho việc bảo vệ lãnh thổ, phản đối công khai việc Trung Quốc thành lập huyện đảo Tam Sa tại vùng Trường Sa và Hoàng Sa của Việt Nam.

Cái tội to nhất của Điếu Cày có phải là đây không?

Câu trả lời tùy vào bạn là ai? đang ở vị trí nào và cái đầu đang cúi về hướng nào.

Để trừng phạt những người Việt Nam bất tuân mối quan hệ “4 tốt” và “16 chữ vàng”,  người ta đã trừng phạt Điếu Cày thế nào?

Bản án vô lý đầu tiên mà ngành tư pháp Việt Nam dành cho blogger Điếu Cày đó là tội trốn thuế.

Theo cáo buộc của tòa án, ông Nguyễn Văn Hải cho thuê nhà từ năm 1999 tới 2008, và số thuế phải đóng là 400 triệu đồng. Phát biểu trước truyền thông, luật sư Lê Công Định, một trong hai người tham gia bào chữa cho rằng: “Các chứng cứ rất yếu, chưa đủ yếu tố cấu thành tội phạm. Các chứng cứ rất sơ sài, chủ yếu là để buộc tội, không khách quan, phần nhiều dựa vào lời khai của những người thuê nhà trước đây... Theo hợp đồng, anh Hải lẽ ra phải đóng thuế nhưng hai bên đã thỏa thuận giao cho bên thuê nhà nộp thuế. Cho nên ở đây không có hành động gian dối trốn thuế. Nếu có thì chỉ có thể buộc một lỗi rất nhỏ, một lỗi vô ý. Đó là anh Hải đã không đốc thúc bên thuê đi đóng thuế thôi”.

5 tháng tạm giữ cho một người chủ nhà vi phạm tội trốn thuế mà lẽ ra theo thỏa thuận thì bên thuê nhà phải là người nộp thuế. Bi hài cho ngành tư pháp Việt Nam không?

Chưa dừng lại ở đó, ngay sau bản án 30 tháng tù giam vì tội trốn thuế, blogger Điếu Cày không được hưởng lấy một giây phút tự do, dù chỉ là khoảnh khắc.

Bởi ngay đúng ngày mọi người bên ngoài nhà tù lớn đang dự định chào đón anh về nhà, thì Điếu Cày lại tiếp tục bị bắt giam để rồi sau này bị đưa ra xét xử với tội danh “Tuyên truyền chống phá nhà nước” – theo điều 88 Bộ luật Hình sự.   

Bất chấp việc gần 1000 công dân Việt Nam trong và ngoài nước công khai yêu cầu chủ tịch nước Trương Tấn Sang can thiệp vào việc giam giữ người tùy tiện, trái phép, bất chấp dư luận quốc tế lên tiếng, bất chấp lương tri và đạo đức, chính quyền tiếp tục giam cầm và đối xử khắc nghiệt với blogger Điếu Cày cho đến tận bây giờ.

Có lẽ họ cho rằng, việc trừng phạt nghiêm khắc những người đi đầu trong việc phản đối Trung Quốc xâm lược sẽ làm những người bên ngoài sợ hãi và chùn bước? Hoặc giả chăng đó là món quà làm đẹp lòng người láng giềng của đảng Cộng sản Việt Nam?

Kết quả rõ ràng nhất mà người Việt Nam có thể thấy đó là: từ năm 2007 đến nay, Trung Quốc đã thành lập xong thành phố Tam Sa, đã bắt đầu khai thác tour du lịch đến Hoàng Sa, và ngư dân Việt Nam đã và đang bị cướp bóc, và phải trả giá bằng mạng sống trên chính ngư trường quê hương mình.

Phải có bao nhiêu người bị đối xử như blogger Điếu Cày nữa thì hàng triệu người Việt Nam sử dụng Internet tiếp cận thông tin hàng ngày mới nhận ra rằng chúng ta đang sống trong thời kỳ Bắc thuộc mới?

Tôi tin rằng người Việt Nam không vô cảm như vậy, bởi bằng chứng là có nhiều người đang tìm hiểu Điếu Cày là ai.

Hy vọng với những thông tin ít ỏi mà tôi có thể chia sẻ hôm nay, bạn bè và nhiều người khác sẽ có thêm góc nhìn về một người tù yêu nước trung kiên.

Một vài chia sẻ góc nhìn của tôi khi bạn có thái độ chính trị ở Việt Nam



Với một số kinh nghiệm ít ỏi của mình, tôi viết bài viết này, tặng bạn bè tôi – những người trẻ, luôn khát khao được cống hiến cho sự thay đổi, cho tiến trình dân chủ, tự do tại Việt Nam đang phân vân khi muốn chọn cho mình một con đường.

Trước hết phải nói ngay từ đầu, tôi không phải là một người làm chính trị, vì thế để tránh được các cạm bẫy lắt léo trong trò chơi chính trị, tôi đã phải trả giá bằng chính tự do của mình, dù là nó ít ỏi và chẳng thấm tháp gì so với sự hy sinh của các anh chị đi trước, nhưng nó đã dạy tôi một điều rất thực tế rằng, phải học được cách bảo vệ mình trước khi muốn tìm đến với tự do dân chủ.

Với sự bùng nổ của thông tin số hiện nay, khoảng cách giữa người với người rút ngắn lại, mạng Internet trở thành nơi giao lưu, chia sẻ và bày tỏ thái độ của nhiều người. Vì thế việc tìm hiểu và kết bạn với những người có cùng quan điểm chính trị để chia sẻ đường lối và phương thức đấu tranh trở thành hình thức phổ biến. Thế giới blog, mạng xã hội trở thành nơi giao lưu trực tuyến của các quan điểm chính trị, và cũng trở thành nơi để nhiều người tìm kiếm bạn cùng chí hướng với mình. Nhiều tổ chức, đảng phái đã sử dụng mạng Internet để làm công tác tuyên truyền và kết nạp người cho mình.

Trong suốt quá trình làm việc với cơ quan an ninh, tôi luôn “được” gợi ý, gán ghép và chụp mũ về việc đi ra nước ngoài học hỏi với việc tham gia các khóa huấn luyện về đấu tranh bất bạo động của đảng Việt Tân. Và đây không phải là điều mà một mình tôi trải qua, nó là kết quả chung cho tất cả những người có thái độ chính trị rõ ràng tại Việt Nam có điều kiện đi du lịch tại Thái Lan, Philippines, Malaysia..


Chúng ta phải khẳng định rõ ràng với nhau rằng, việc tìm hiểu, trao đổi, học hỏi kiến thức về đấu tranh bất bạo động là nhu cầu và là quyền không thể chối cãi của mỗi cá nhân. Vì vậy, nếu tổ chức (đảng phái) nào có điều kiện muốn phổ biến các kiến thức trên thì chỉ nên đáp ứng đúng nhu cầu đó.

Việc chọn mục tiêu (đối tượng) cho phương thức đấu tranh bất bạo động như thế nào, hãy để cho người học họ tự quyết định, đừng mặc nhiên mục tiêu là thể chế độc tài, là Cộng Sản như một mẫu số chung – đó mới là dân chủ.
Hơn nữa khi ban tổ chức rủ rê, mời mọc, dẫn dắt người học đấu tranh bất bạo động để đối đầu với đảng Cộng Sản, mà không nghĩ ra phương án bảo vệ họ, thì khác nào việc mở khóa học của anh đã và đang đẩy người ta vào chỗ chết.
Đó không phải là phương thức xây dựng nền tảng đấu tranh, đó là sự hy sinh nhân lực lãng phí.


Mỗi tổ chức, đảng phái có đường lối và cách hành động của riêng mình, tôi không bao giờ muốn đụng chạm đến việc đó, tuy nhiên, đã đến lúc phải đặt câu hỏi rằng: Khi một tổ chức, đảng phái chưa tìm ra phương thức để bảo vệ người của mình khỏi những bản án nặng nề của Cộng Sản thì việc mời gọi họ tham gia tổ chức phải chăng là một hình thức giết chết nhân lực dần dần?

Tôi lấy ví dụ cụ thể như sau:
Năm 2010, khi Đại hội Thanh niên Sinh viên Việt Nam Thế giới (gọi tắt là DH6) được tổ chức tại Manila (Philippines) thì một anh luật sư mà tôi biết đã giới thiệu cho cậu em trai tôi thế này:
“Anh thấy đại hội đó được lắm, họ tổ chức rất hay, em đăng ký tham gia đi, anh sẽ giới thiệu”.
Tôi ngồi đó nghe và im lặng, đến khi cậu em trai hỏi ý tôi, tôi chỉ trả lời: “Em nên tìm hiểu kỹ về đại hội và cả ban tổ chức rồi lúc đó hãy quyết định cũng không muộn”.
Kết quả tôi được biết là có nhiều người đi dự DH6 lần đó về bị mời làm việc, bị thẩm vấn và cả bị bắt giam. Điều không rõ ràng mà tôi muốn nói ở đây là người giới thiệu DH6 với em trai tôi, đã không sòng phẳng khi không nói cho em ấy biết tổ chức đứng đằng sau đại hội này là ai, và sẽ có rắc rối gì nếu tham gia đại hội.


Một ví dụ khác: Một chị bạn học trên tôi một khóa ở trường Trung học Phổ thông, bị an ninh mời làm việc liên tục cả tháng trời, cuộc sống bị xáo trộn, gia đình bị sách nhiễu và chị bị mất công việc đang làm rất tốt, bởi vì có liên quan đến việc đi học đấu tranh bất bạo động ở Thái Lan. Khi tôi biết chuyện do chị tìm đến để chia sẻ về mặt tinh thần, chị nói nếu trước khi đi học biết rõ ràng như những gì tôi phân tích chị đã không tham gia.
Tôi đưa ra hai ví dụ trên không phải để lên án hay phê phán ban tổ chức và những người giới thiệu, mà tôi muốn nói rằng: để nuôi dưỡng tinh thần dân chủ, chúng ta phải sòng phẳng và thẳng thắn với anh em mình, phải cho họ biết họ đối diện với nguy hiểm gì, và để họ lựa chọn.
Đừng cư xử bằng cách chỉ cho họ biết một phần sự thật dựa trên nhiệt huyết của họ, để rồi có chuyện họ ít nhiều bị shock vì thấy ngỡ ngàng.


Đã là tổ chức , đảng phái thì luôn luôn sẽ có mục tiêu và chắc chắn là người tham dự phải bám lấy mục tiêu đó, không thể nào bước chệch ra khỏi nó.
Bên cạnh đó với tình hình chính trị Việt Nam hiện nay, chưa hề có một sự chuẩn bị vững chắc nào cho nhận thức của cộng đồng với luận điệu tuyên truyền chụp mũ của nhà nước , điều này dẫn tới sự rủi ro, nguy hiểm khá cao nếu tôi có ý định tham gia tổ chức chính trị. Nói một cách khác, nhìn vào thực tế hiện tại, tôi không thấy mình có sự an tâm hay tin tưởng vào tổ chức nào để dấn thân vào đó.

Đây là lý do lớn nhất khiến tôi không chọn đảng phái để theo đuổi con đường tìm đến tự do, dân chủ của mình.


Có điều kiện tìm hiểu thông tin, có điều kiện tiếp xúc với thế giới, có cơ hội được nghe bạn bè chia sẻ về kinh nghiệm đấu tranh của họ, để từ đó có thể chọn lựa cách biểu thị thái độ chính trị của mình, tôi nghĩ mình là người khá may mắn khi có được nhiều anh em  bạn bè tốt, những người chưa bao giờ coi tôi là người khác biệt, và tôi luôn ghi nhớ lời một người bạn đã nhắc tôi:

“Có thái độ chính trị rõ ràng trong một đất nước bị điều hành bởi chế độ độc tài là điều đáng quý, nhưng quý hơn là phải biết làm sao để mình đừng trở thành dị biệt giữa xã hội đầy rẫy sự sợ hãi kia. Bởi sức mạnh của đám đông không đến từ việc chứng minh mình can đảm, mà đến từ việc ngày càng có nhiều người bớt sợ hơn vì thấy những việc bạn làm là hết sức bình thường. “

Cá nhân tôi cho rằng, trong mỗi con người đều có sẵn tính phản kháng đến lúc cần nó sẽ trở thành phản xạ bản năng. Trong môi trường chính trị độc đảng như Việt Nam thì công dân không có sự lựa chọn nào ngoài những phản ứng bất bạo động. Vì thế, mỗi người là một cuốn sách, một phương thức hành động bất bạo động mà không ai có thể dẫn dắt hay bắt chước nhau, bởi mỗi người có một vị trí một thế đứng.

Với bối cảnh hiện nay, những người ở Việt Nam dù tranh đấu cho dân chủ, tự do hay là chống lại đảng Cộng Sản đều nên ý thức rằng:
Sự dấn thân (lựa chọn) của mỗi chúng ta đều được (bị) xem là làm chính trị. Đây không còn là một cuộc chơi đơn giản nữa, nó có thể buộc chúng ta phải trả giá, phải hy sinh. Và tiếp cận với trò chơi này cũng có rất nhiều hình thái, và đặc biệt là có rất nhiều mối quan hệ được giăng ra mà trong đó vị trí là bạn hay là thù sẽ bị tráo đổi thường xuyên.

Vì thế để tránh tình trạng bị đem ra làm chốt thí. Mỗi người chúng ta nên:

1. Trang bị cho mình thật nhiều kiến thức bằng cách đọc, lắng nghe, đi tìm hiểu để tránh tình trạng phán xét và kết luận theo kiểu duy ý chí để từ đó có thể rèn luyện được khả năng nhận định sự việc một cách khách quan bằng chính năng lực bản thân mình chứ không phải do ai dẫn dụ.

2. Phải cân nhắc mức độ thiệt hai, nguy hiểm và khả năng ảnh hưởng (kết quả) của những việc làm của mình. Đi đường dài nên nhìn vào mục tiêu xa rộng chứ không phải chuyện chỉ có một ngày hai ngày.

3. Nên xác định mục đích rõ ràng của những việc mình làm là vì cái chung, vì bản thân mình mong muốn, vì nhu cầu chung của xã hội để chọn cách hành động và phản ứng thích hợp, tránh tình trạng đẩy mình vào thế chống đối, co cụm (bởi chỉ có một mục tiêu đối đầu với lực lượng an ninh). Điều này sẽ dễ dẫn đến tình trạng bị cô lập, bị đàn áp.

Và cuối cùng là chúng ta phải luôn tự tin vào chính bản thân mình, bởi trong mọi trường hợp xấu nhất chỉ có bạn là người phải giải quyết mọi vấn đề (hậu quả) chứ không có một ai khác đảm đương cùng. Ta nghĩ như thế để luôn sáng suốt và bình tĩnh đón nhận mọi biến cố.

Mỗi người chúng ta có quyền lựa chọn, và để có được sự lựa chọn đúng đắn nhằm đem lại kết quả tốt nhất cho mục tiêu của mình thì chính chúng ta phải được an toàn.


Lời cuối cùng, tôi thực sự biết ơn tất cả những bạn bè đã lắng nghe và tin tưởng khi cùng làm việc với tôi với tất cả sự quan tâm và thương yêu như anh em một nhà dành cho nhau dù lựa chọn của chúng ta không phải là đảng phái chính trị.

Điều 258 Bộ luật Hình sự & Lợi ích nhà nước



Ngày 2 tháng 9 năm 2009, tôi bị bắt khẩn cấp lúc nửa đêm sau hơn 1 tháng ròng rã làm việc với lực lượng an ninh từ Bộ Công an và Phòng An ninh chính trị nội bộ (PA38) tỉnh Khánh Hòa.

Hành vi được xem là cấu thành tội phạm của tôi lúc ấy là viết blog về các vấn đề chính trị - xã hội, và kêu gọi in áo, mặc áo với nội dung “Hoàng Sa – Trường Sa là của Việt Nam”, “Stop Bauxite – No China”, “Hãy giữ lấy màu xanh & an ninh cho Việt Nam”.

Lý do tôi bị bắt khẩn cấp lúc đó là vi phạm điều 258 Bộ luật Hình sự:
Điều 258. Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân
  1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.
  2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.


Trong suốt 9 ngày trời bị giam giữ, không một ai giải thích cho tôi biết lợi ích nhà nước được cho rằng tôi “lợi dụng quyền tự do, dân chủ” của mình bị xâm phạm là gì.

Nội dung thẩm vấn chỉ xoay quanh chuyện ai xúi viết blog, ai xúi in áo, tham gia tổ chức này, tổ chức kia ra sao.


Lần mới đây nhất, ngày 22 và 23 tháng 5 năm 2013, sau gần 24 tiếng làm việc với an ninh tỉnh Khánh Hòa, về việc đã phân phát bản Tuyên ngôn Quốc  tế  Nhân quyền và bong bóng bay với dòng chữ “Quyền Con Người của Chúng Ta phải được tôn trọng”, tôi nhận một biên bản vi phạm hành chính, cũng về việc viết blog (facebook) theo điểm i, khoản 3, điều 7 của Nghị định 73/2010/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh trật tự, an toàn xã hội: “Lợi dụng quyền tự do, dân chủ, tự do tín ngưỡng để lôi kéo kích động người khác xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức cá nhân”



Điều đáng chú ý ở đây, khi tôi phản đối quyết định đưa ra biên bản trên, ông Trần Đình Hải, trung tá Công an Thành phố Nha Trang đã nói rằng: Họ kết luận tôi vi phạm hành chính vì tôi nói xấu nhà nước, làm mất hình ảnh của nhà nước…

Và hôm qua, blogger Trương Duy Nhất đã bị bắt khẩn cấp cũng bởi điều 258 Bộ luật Hình sự.

Câu hỏi đặt ra ở đây, với những quy định (được diễn giải) trong điều 258, Việt Nam thực sự có tự do, dân chủ không?

Và lợi ích của nhà nước bị các bloggers quan tâm đến những vấn đề chính trị - xã hội xâm phạm là gì?

Ông Trương Duy Nhất cũng như tôi và một số blogger khác đã chọn cách công khai danh tính, để thẳng thắn nói điều mình nghĩ, và đã bị xem là “lợi dụng quyền tự do, dân chủ” của mình.

Tôi đã từng nói với lực lượng an ninh, nếu cho rằng tôi không có đủ điều kiện để tiếp cận đủ thông tin, để viết những điều mà ban tuyên giáo muốn báo chí viết, thì ít nhất cơ quan công an phải thừa nhận quyền được nói điều mình nghĩ của tôi, ở góc nhìn của một công dân, dù nó có thể đúng, hoặc có thể sai, nhưng ít nhất nó không bao giờ có thể gây tác hại thực sự bằng chính những người có trách nhiệm đang lãnh đạo/thực hiện.

Ngăn cấm chúng tôi nói điều mình nghĩ, chia sẻ ý kiến với cộng đồng là một trong những cách chặn đứng thông tin, bưng bít sai phạm, góp phần tạo điều kiện khiến xã hội thêm trì trệ, tệ nạn có chỗ hoành hành.

Lợi ích của nhà nước, người được thụ hưởng thực sự phải là công dân, trong đó có cá nhân tôi, chứ không phải là lợi ích của một nhóm người, một lực lượng đảng viên đảng Cộng Sản.

Lợi ích của nhà nước không thể được xây dựng và phát triển bằng việc bóp nghẹt quyền phản biện của mỗi công dân.

Điều cuối cùng không kém phần quan trọng, mà tôi muốn bạn bè đọc bài viết này hãy thử suy nghĩ xem phải chăng điều 258 của Bộ luật Hình sự sẽ là cái thòng lọng xiết chặt quyền tự do ngôn luận của chúng ta – những người đang sử dụng mạng xã hội (blog, facebook, twitter…) để nói lên tiếng nói của mình.

Giả sử cứ cho rằng việc ông Trương Duy Nhất bị bắt là do có sự đánh nhau giữa các phe phái trong nội bộ của Bộ Chính Trị, thì tác nhân ảnh hưởng sâu nặng nhất trong vụ bắt giữ lần này vẫn là những người viết blog trong lĩnh vực chính trị - xã hội.

Liệu chúng ta có dám chiến đấu để bảo vệ quyền tự do ngôn luận của mình hay không?

Cá nhân tôi cho rằng, đã đến lúc ấy.

Tuyên bố - Sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha không có tội!


Tuyên Bố - Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vô tội và là những người yêu nước

Trước bản án sai trái với tổng cộng 14 năm tù giam, 6 năm tù quản chế áp đặt lên hai sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, những Công Dân Tự Do ký tên dưới đây đồng tuyên bố:

1. Bản án dành cho Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã dựa vào tội danh tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, trong khi mọi đối tượng mà những hành vi của bị cáo nhắm đến, theo cáo trạng tại tòa hoàn toàn không phải là Nhà nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

2. Phản đối hành động bành trướng, xâm phạm chủ quyền của đất nước không những là nghĩa vụ mà còn là quyền của mọi công dân theo quy định của Điều 44, 51, 69, 76, 77 của Hiến pháp Việt Nam.

3. Bày tỏ ý kiến về một đảng phái chính trị là biểu hiện của quyền tự do ngôn luận được bảo vệ chẳng những bởi Điều 69 Hiến pháp nước Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam mà còn bởi Điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền vốn đã được Nhà nước Việt Nam ký kết và phê chuẩn.

Bởi thế, phán quyết của Toà cho rằng hai sinh viên yêu nước phạm tội Tuyên truyền chống Nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo Điều 88 của Bộ luật Hình sự chẳng những thiếu căn cứ pháp lý mà còn vi hiến.

Do đó, Chúng Ta - Những Công Dân Tự Do kêu gọi: 

1. Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước cùng ký tên vào Tuyên bố này để khẳng định quan điểm và lập trường của công dân Việt Nam: Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha vô tội và là những người yêu nước. 

2. Tiếp tục vận động các chính phủ, tổ chức quốc tế và Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc để tranh đấu cho tự do của Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha.

3. Công khai thực hiện dưới nhiều hình thức khác nhau việc vinh danh và tiếp tục thể hiện tinh thần Vì danh dự dân tộc, chống bá quyền Trung Quốc. Vì tương lai đất nước, chống bầy sâu tham nhũng của hai sinh viên yêu nước.


Ngày 17 Tháng 5, Năm 2013 

Khởi xướng Tuyên Bố: Chúng Ta - Công Dân Tự Do 

Liên hệ với nhóm khởi xướng qua email: tuyenbocongdantudo@gmail.com

Mời các bạn cùng tham gia và ký tên tại đây:Tuyên bố - Sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha không có tội!


Xem danh sách chữ ký cập nhật tại đây:
Danh sách những người đã ký tên vào "Tuyên bố - Sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha không có tội!"

*
Ghi chú: Vì giá trị của bản Tuyên bố và với tinh thần trách nhiệm, công khai, minh bạch, xin các bạn và quý vị chỉ tham gia ký tên cho cá nhân mình với những dữ kiện đầy đủ như sau: tên họ, nghề nghiệp, CMND (nếu là người trong nước), số nhà, đường, quận, thành phố, tỉnh...

Viết cho Nấm & Gấu


Nấm & Gấu thương yêu,

Mỗi ngày qua đi sẽ là một câu chuyện mà mẹ cần kể lại cho các con biết, và hôm qua là một ngày đáng để phải suy nghĩ khi mẹ lại bắt đầu kể cho hai đứa nghe chuyện của nước Việt mình.

Nước Việt một ngày như mọi ngày, ở giai đoạn mà ngoài biển Đông tràn ngập tàu cá Trung Quốc, và trên đất liền, trong một phiên tòa được gọi là công khai, người ta chặn các ngã đường, ngăn những bước chân của nhiều người đến để xem hai anh chị trong độ tuổi thanh niên, sinh viên bị xét xử.

Một chị bé xinh xắn đã lấy hòa máu trên tay mình viết nên dòng chữ "Tàu Khựa cút khỏi biển Đông", chị bé ấy đã khẳng khái nói lên suy nghĩ và hành động của mình với lương tâm và trách nhiệm của những người trẻ.  "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm". Chị bé ấy tên là Nguyễn Phương Uyên.

Một anh trẻ tuổi khác, đã khẳng khái nói rằng: " "Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội". Anh ấy tên là Đinh Nguyên Kha.
 Các anh chị ấy còn rất trẻ các con à.

Như trong một câu chuyện mà mẹ đã kể cho hai đứa nghe, thời của mẹ, thời của những đứa trẻ lớn lên trong hai thế giới Đỏ và Vàng - những đứa trẻ tội nghiệp vì bị thiếu hụt dữ kiện và sự thật - những đứa trẻ tội nghiệp vì phải mang vác nuối tiếc, hoài bão và hận thù của những người lớn.
Và hôm qua, trong một ngày đau buồn của lịch sử Việt Nam, những người lớn ở thế giới Đỏ kết tội hai anh chị trẻ tuổi vì khơi gợi lại giấc mơ màu Vàng.
Và mẹ với vị trí là một người hơi lớn, đứng nhìn tất cả những điều đó với sự ngổn ngang trong lòng.

Các con thương yêu,
Có thể hôm nay, ngày mai và nhiều ngày nữa, mọi người sẽ nhắc nhở và ca ngợi hai anh chị trẻ tuổi trên như những người anh hùng, anh thư của Tổ quốc.
Mọi người hồ hởi vì hai anh chị ấy đã nói, đã làm, đã vượt qua sợ hãi giùm mình, và rồi cũng chỉ có vậy.
Tất cả những lời ngợi ca ấy đều bất lực trước bản án vô lương dành cho hai anh chị, và rồi vòng tròn cứ thế mà xoay vần.
Những người lớn có trách nhiệm quên rằng việc chỉ ra những cái bẫy, việc tính toán, cân nhắc làm sao để mỗi ngày những người trẻ can đảm như chị Uyên, anh Kha tránh được tù tội.
Có người lạc quan rằng: "Nước Việt sẽ hưng nếu có những người như anh Kha, chị Uyên".
Mẹ thì khác, thật chua chát khi phải nhìn nhận sự thật rằng: "Nước Việt ta khó mà thay đổi nếu tất cả những người trẻ đều phải vào tù".

Ai cũng biết rằng cuộc chiến để giành lấy tự do ở thế giới Đỏ - không hề đơn giản một chút nào.
Ở cái thế giới mà người ta đang cố gắng bôi đen sự thật, xóa nhòa hai chữ Tự Do thì việc giữ gìn, nâng niu và bồi dưỡng kiến thức cho các anh, các chị trẻ là một việc cần phải làm và phải chú trọng hơn việc đẩy các anh chị ấy ra đối diện với tòa án, với những bản án bất công.
Mọi người đang bận quay cuồng với lý luận, phân tích để bảo vệ/công kích, tung hô/bôi nhọ hành động của các anh chị trẻ mà quên rằng, họ có quyền được biết sự thật, có quyền được tự do bày tỏ suy nghĩ của mình.
Và cuộc chiến ở thế giới Đỏ này vẫn sẽ còn tiếp tục vì sự dấn thân của những người trẻ như chị Uyên, anh Kha, mẹ tin là như vậy.

Không ai có thể sống mãi với cái màu đỏ ngột ngạt, đầy phỉnh phờ và dối lừa kia.

Nấm và Gấu thương yêu,
Mẹ đã hứa với lòng mình là sẽ không để tụi con và những bạn nhỏ khác phải mang vác quá khứ của người lớn nên việc duy nhất mà mẹ có thể làm là nỗ lực giành lấy cho con sự thật, giành lấy cho con quyền được nhìn nhận và phán xét sự việc do chính nhận thức của mình, để từ đó có thể lựa chọn phản ứng và hành động bằng chính bản năng và suy nghĩ của mình chứ không do bất kỳ một ai phán xét.

Nấm và Gấu thương yêu,
Đã đến lúc phải nhìn nhận rằng, những người lớn như mẹ, phải nỗ lực giành quyền được nói, được bày tỏ cho các con,
Và cũng đã đến lúc để nói một cách sòng phẳng rằng, những người như chị Uyên, như anh Kha hoàn toàn không có tội khi viết những dòng này.



(Nguồn ảnh : Dân Làm Báo)

Thông báo của Chúng Ta- Công dân Tự Do về việc tiếp tục công khai phổ biến Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.

Những buổi dã ngoại tại Hà Nội, Sài Gòn, Nha Trang vào ngày 5 tháng 5 năm 2013 vừa qua đã chỉ ra thực tế: Nhiều người vẫn "chưa hiểu" thế nào là Quyền con người và việc thể hiện Quyền Làm Người tại Việt Nam dù ở hình thức đơn giản nhất thông qua một cuộc Dã ngoại cũng đã phải đối diện với muôn ngàn khó khăn, trong đó, có cả máu và nước mắt.

Chính vì có sự "không hiểu" thế nào là Quyền Làm Người dẫn đến tình trạng không tuân thủ những yêu cầu và quy ước quốc tế mà nhà nước Việt Nam đã cam kết tôn trọng khi ký vào bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (TNQTNQ). Vì thế, nhu cầu HIỂU nội dung văn bản này để từ đó BIẾT TÔN TRỌNG Quyền Làm Người cần phải được tiếp tục đáp ứng.

Chính vì "không hiểu" và có hành vi chà đạp lên những giá trị căn bản và phổ quát được nêu ra trong bản TNQTNQ nên hiện nay những vận động để Việt Nam trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đang trở thành một nghịch lý khó có thể chấp nhận được bởi cộng đồng thế giới và lương tâm nhân loại.

Vì lẽ đó, Chúng Ta - Công Dân Tự Do sẽ:

- Cùng nhau công khai phổ biến văn bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đến với nhiều người tại những nơi công cộng vào Chủ Nhật ngày 12 tháng 5 năm 2013.

- Gửi bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đến các cơ quan công quyền gồm có các Đại Biểu Quốc Hội, Bộ Công An và UBND các thành phố lớn.

- Mời gọi các bạn trẻ cùng các bác, các cô, chú, anh chị tiếp tay để tất cả Chúng Ta đem những ý tưởng về Quyền Làm Người đến với đồng bào bằng cách lập nên mỗi nhóm 3-5 người cùng phổ biến tài liệu TNQTNQ ở những khu vực đông dân cư nơi mình sinh sống.

Các bạn thân mến,

Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm. Quyền này bao gồm sự tự do quan điểm mà không bị xen vào hay bị quấy rầy và được tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và tư tưởng qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới. (Điều 19 - TNQTNQ)

Và vì thế, tiếp nhận cũng như quảng bá tư tưởng của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền chính là một trong những quyền của Chúng Ta. Mọi hành vi ngược đãi, ngăn cấm chỉ có thể tạm thời ngăn cản hành động của Chúng Ta nhưng không đời nào có thể tước đoạt được quyền con người của Chúng Ta. Chúng Ta muốn thật sự hiện hữu thì Quyền Con Người trong ta đương nhiên phải hiện hữu.

Có nhiều cách thức sáng tạo khác nhau để TNQTNQ đến được với nhiều người...

TNQTNQ sẽ là những chiếc bong bóng bay trên trời cao...
TNQTNQ sẽ là những máy bay trẻ con bằng giấy...
sẽ là những cánh diều bay...
hoặc bình thường một xấp tài liệu trao tay người bán hàng...

Chúng Ta hãy đồng hành với nhau trên con đường con nhiều gian nan nhưng bắt buộc phải tiến bước này.

Hãy sáng tạo...

TNQTNQ được gửi đến mọi người theo vũ điệu Gang Nam...
được chuyền tay nhau và mỗi điều của nó là một giòng chữ trên người,
trên áo của Chúng Ta...
hay là những chiếc thuyền con trên giòng nước...

Chúng Ta hẹn nhau vào ngày 12 tháng 5, 2013 để đem ánh sáng của Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền đến với nhiều người:

ở chợ
ở công viên
ở khuôn viên đại học
ở bãi biển
ở bến xe
ở nhà thờ, chùa chiền và ngay cả văn phòng quốc hội...

Và dã ngoại, trao đổi, chia sẻ bất kỳ ở đâu.

Chúng Ta- Công Dân Tự Do

VÀI HƯỚNG DẪN CHO BUỔI DÃ NGOẠI NGÀY 5/5/2013

Các bạn thân quý,

Ngày 5/5 sắp tới, Chúng ta chắc hẳn đang rất háo hức đón chờ và chào đón nhau tại buổi picnic để trao đổi về Quyền Con Người vào lúc 08h30 sáng. Để cho buổi dã ngoại được diễn ra thành công, xin được có vài hướng dẫn nhỏ dưới đây, mong các bạn lưu ý:

1. Tại Hà Nội:
- Chúng ta sẽ gặp nhau tại địa điểm được đánh dấu màu đỏ trên bản đồ đính kèm (1). Lối vào gần nhất là cổng công viên trên đường Nguyễn Văn Huyên, đối diện Bảo tàng Dân tộc học. Chúng ta có thể đi xe bus các tuyến 07, 12, 38, 39 hoặc đi xe máy và gửi xe trước cổng công viên. Tuy nhiên, có thể ngày đó sẽ rất đông đúc, chúng ta nên đi xe bus, xe ôm hoặc taxi hoặc gửi xe máy ở cách đó vài trăm mét. Có rất nhiều điểm gửi xe xung quanh công viên.


- Trong trường hợp công viên Nghĩa Đô bị đóng cửa để "sửa chữa" hoặc các con đường xung quanh công viên bị phong tỏa, Chúng ta sẽ đi bộ hoặc đi xe máy từ cổng công viên Nghĩa Đô về công viên Thủ Lệ theo đường Nguyễn Khánh Toàn như bản đồ đính kèm (2).


2. Tại Nha Trang:
- Chúng ta sẽ gặp nhau ở góc phải của Công viên Bạch Đằng, khu vực bãi cát có nhiều cây tràm, chéo góc cổng Học viện Hải Quân chừng 100m. Mời các bạn xem hình đính kèm.


3. Tại Sài Gòn:
- Chúng ta sẽ gặp nhau ở góc đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa - Lê Duẩn. Khuyến khích các bạn tìm chỗ gửi xe trước khi tập trung ở khu vực này.


*** Chúng ta có thể mang theo 1 chai nước uống, một tờ báo cũ để trải ra ngồi và có thể cầm theo ô che nắng. Chúng ta sẽ nghiêm chỉnh chấp hành nội quy công viên: bỏ rác vào thùng, không dẫm lên cỏ, không hái hoa, bẻ cành.

- Chúng ta cần chuẩn bị trang phục nhẹ nhàng và gọn gàng, đúng như tinh thần của buổi dã ngoại, nên trang phục áo phông, quần jeans, đi giày thấp gót, thể thao và dép quai hậu. Chúng ta sẽ mang theo Chứng Minh Nhân dân và khoảng 100 ngàn đồng. Điện thoại được sạc pin đầy đủ.

Hẹn gặp các bạn vào 8h30 ngày Chủ Nhật ngày 5 tháng 5, 2013 này.

Thân mến,

Chúng Ta - Công Dân Tự Do

Một số hướng dẫn đáng chú ý khác

Một vài hướng dẫn cho Buổi Dã ngoại trao đổi về Quyền Con Người - Chủ Nhật 5.5.2013


1. Nếu các bạn gặp những cản trở ngoài ý muốn trên đường đến địa điểm, xin tìm mọi cách thông báo đến với các trang mạng hoặc gửi lời nhắn về địa chỉ email: tuyenbocongdantudo@gmail.com. Hành vi ngăn chặn việc tham gia dã ngoại, cản trở các công dân tự do gặp nhau để trao đổi về Quyền Làm Người, nếu có, chính là một vi phạm về Nhân Quyền mà dư luận và thế giới cần biết.

2. Khi tập trung tại địa điểm dã ngoại, xin các bạn theo lời hướng dẫn của nhóm tổ chức trong sinh hoạt cũng như trong những phản ứng đối với mọi tình huống. Chúng ta sẽ hành xử thật ôn hòa, văn minh. Nếu có những cá nhân cố tình thể hiện những hành động quá khích, đi ngược với tinh thần hòa nhã chung, xin các bạn hãy cùng với mọi người tránh ra chỗ khác và không can dự vào.

3. Trong trường hợp bị ngăn cản không cho sinh hoạt tại địa điểm đã được thông báo, các bạn đừng rời khỏi hiện trường. Các bạn sẽ được hướng dẫn đến một nơi khác.

4. Nếu vì một lý do nào đó không được ngồi chung tất cả lại với nhau, chúng ta sẽ chia ra từng nhóm, mỗi nhóm 4 người và sinh hoạt ngoài trời một cách bình thường trong khuôn khổ và quy định của luật pháp.

5. Nếu tình huống xấu nhất xảy ra, mọi người hãy cùng nắm chặt tay nhau, cùng nằm xuống và bất động trước mọi hành xử bạo lực (nếu có) đối với chúng ta. Tinh thần chung là tất cả chúng ta sẽ đồng lòng cùng chia sẻ, chấp nhận và không phản kháng trước mọi biện pháp áp đặt lên chúng ta.

6. Xin các bạn hãy đọc trước bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và in tài liệu này thành nhiều bản để phân phát cho mọi người. Đây là văn kiện được Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua, đã trở thành một thỏa thuận quốc tế mà chính phủ Việt Nam đã ký và cam kết tuân thủ. Các bạn có thể tìm thấy tài liệu này tại đường dẫn: http://vi.wikipedia.org/wiki/Tuyên_ngôn_Quốc_tế_Nhân_quyền

7. Mỗi người tham dự hãy mời rủ thêm bạn bè cùng đến. Chỉ cần mỗi người trong gia đình mời thêm một người bạn khác là chúng ta sẽ có một buổi dã ngoại thành công.

8. Đối với các bạn không tham dự được tại 3 địa điểm Sài Gòn, Nha Trang, Hà Nội như đã thông báo, xin các bạn hãy cùng đồng hành bằng cách tự tổ chức với gia đình, bạn bè buổi dã ngoại ngoài trời tại công viên hay ngay trong sân nhà của bạn.

9. Xin mỗi người hãy góp tay vào buổi dã ngoại trong tinh thần mình là một thành phần tổ chức buổi này. Cũng mong mọi người hãy là một Phóng Viên Tự Do để cùng nhau ghi nhận hình ảnh, thông tin và phổ biến lên thế giới mạng sinh hoạt tại địa điểm tham dự hoặc buổi dã ngoại mà các bạn tự tổ chức.

10. Quyền Làm Người được thể hiện đúng đắn và tích cực nhất là công khai. Tất cả chúng ta sẽ công khai mọi thái độ và sinh hoạt của chúng ta. Quyền làm người không thể hiện hữu trong sự sợ hãi hoặc lén lút.

Các bạn thân mến,

Quyền làm người là một trong những tiêu đề quan trọng đang được thảo luận cho Hiến pháp tương lai của Việt Nam. Chính phủ cũng đã cho rằng "cần xác định quyền lập hiến là thể hiện cao nhất chủ quyền nhân dân, gồm quyền sáng kiến lập hiến, quyền tham gia góp ý trong quá trình dự thảo HP và cuối cùng là quyền biểu quyết thông qua trưng cầu dân ý." Do đó, công khai gặp nhau nơi công cộng để trao đổi, trình bày ý kiến của mình về Hiến pháp cho một nước Việt Nam Dân Chủ là phù hợp với chiều hướng chung và chắc chắn nằm trong quy định về quyền công dân cũng như quy định của luật pháp.

Chúng ta tin rằng buổi dã ngoạn này chỉ là một sinh hoạt nhỏ bé nhưng nó sẽ góp phần vào việc xây dựng nền tảng cho tinh thần "Tham Gia Xã Hội" (Social Participation) vốn là một nhu cầu cần thiết để xây dựng xã hội dân sự, nhu cầu Công Dân Làm Chủ và Công Dân Có Trách Nhiệm với đất nước.

Hẹn gặp các bạn vào ngày Chủ Nhật ngày 5 tháng 5, 2013 này.

Sài Gòn: Công viên 30 tháng 4
Đường Lê Duẩn, Phường Bến Nghé, Quận 1.
Liên lạc đăng ký tham gia với bạn Nguyễn Hoàng Vi – ĐT: 01287 123 126

Nha Trang: Công viên Bạch Đằng
Đường Trần Phú - đối diện Học Viện Hải Quân.
Liên lạc đăng ký tham gia với bạn Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - ĐT: 0905 140 835

Hà Nội: Công viên Nghĩa Đô
Đường Nguyễn Văn Huyên, Cầu Giấy, Hà Nội.
Liên lạc đăng ký tham gia với bạn Trịnh Anh Tuấn - ĐT: 0974 542 143

Chúng Ta - Công Dân Tự Do

Viết cho tháng Tư

Tháng 4, nhiều năm sau cuộc chiến huynh đệ tương tàn đã qua đi và đến giờ vẫn còn có một cuộc chiến âm ỉ khác về màu cờ trong những ngày cuối tháng này.
Tôi thực sự biết ơn bố mẹ tôi, những người đã để tôi có tự do khi lựa chọn thái độ trước sự thật lịch sử đã trải qua.
Thực sự tôi biết ơn bố mẹ đã cố gắng giữ gìn tuổi thơ của tôi thật trọn vẹn, đúng nghĩa, để rồi tôi có thể tự quyết định thái độ và nhận thức của mình.

Giờ đây, khi đã là mẹ của hai đứa con, tôi vẫn ước ao rằng mình sẽ có đủ sức để cố gắng trang bị cho con những thứ chúng cần và khuyến khích chúng tự do lựa chọn.
Trong nhật ký viết cho Nấm và Gấu, tôi đã kể cho con mình nghe về cuộc sống của những đứa trẻ lớn lên ở hai thế giới Đỏ và Vàng.
Những đứa trẻ ở thế giới Vàng tội nghiệp vì phải mang vác khát khao tiếc nuối của ông cha để lại bao nhiêu thì những đứa trẻ ở thế giới Đỏ lại đáng thương bấy nhiêu, bởi chúng thiếu cơ hội để tiếp xúc với sự thật, tiếp xúc với một thế giới tươi mới đầy màu sắc khác bởi sự hèn nhát, cố chấp và độc tài của người lớn.

Rất nhiều năm đã qua đi, tôi muốn dạy các con mình biết rằng, thế giới không chỉ có hai màu vàng và đỏ, thế giới là một tập hợp đa sắc màu khác nhau, và việc của các con - những đứa trẻ tương lai - là có đủ tự do, đủ thông minh, đủ tỉnh táo để nhìn nhận bản chất của thế giới này.

Tôi muốn những đứa trẻ của mình lớn lên và hiểu rằng, dân tộc này đã từng có những tháng Tư đau buồn để rồi chúng có thể lựa chọn và không ngừng thương yêu nhau vì những tháng Tư tươi đẹp sắp đến.

(Post lại bài thơ viết từ tháng Tư năm 2012, khi ở xa nhà và khóc vùi khi nghĩ về quê hương)


THÁNG TƯ VỀ...
Ngày còn thơ…
tháng Tư
rợp trời sắc đỏ,
cờ hoa và biểu ngữ chào mừng.

Những bài học lịch sử
viết về chiến thắng vẻ vang
giải phóng dân tộc,
thống nhất đất nước…
...Vui sướng và tự hào..
bởi... con trẻ
cùng...
Chiếc khăn quàng đỏ xiết chặt tuổi niên thiếu,
làm sao thấy được mất mát của chiến tranh?
Những tháng thơ ngày dại
quay cuồng trong cơn lũ giáo điều
cuốn trôi sự thật...

Ngày xanh trôi qua,
bỏ lại sau lưng mùa thu tháng Tám.
Tháng Tư bây giờ
không chỉ sắc cờ tươi đỏ...
Có màu xám của ký ức những người thân quen,
Có thao thức về một vùng cao nguyên bỏ lại
Người đi xa trăn trở một quê hương...

Tháng Tư,
không còn là niềm vui thơ dại,
được nghỉ học cùng những chuyến chơi xa..

Tháng Tư,
Có máu của những người da vàng mũi tẹt
nằm xuống chính bởi đồng bào mình…



Tháng Tư,
Có nỗi buồn của kẻ đi xa,
những ký ức hãi hùng không bao giờ phai nhạt,
Giọt nước mắt sau nhiều năm cô đọng,
Nuốt vào tim,
uất nghẹn hai tiếng...
Quê Hương!

Ôi Tháng Tư,
Tháng ly tán của cả một dân tộc.
Bao năm rồi thịt có liền da?
Cây cầu xưa nay đã nối đôi bờ
Trong ký ức vẫn không hề hàn gắn.
Tháng Tư,
Triệu người ăn mừng chiến thắng…
Triệu người vẫn nặng lòng với những chuyến đi...



Dân tộc này 
đi qua bao tháng Tư
đỏ lửa,
đỏ ứa tim,
đỏ bật óc,
đỏ nát thịt,
đỏ xé da...
Vẫn chưa tìm ra sự kết nối đôi miền.
Và sự thật về một tháng Tư chia cắt,
vẫn bị chôn vùi bởi lịch sử được lãnh lương...

Tháng Tư, một ngày đầy nắng..
Nghĩ về đất nước hình chữ S liền một cõi,
Nghĩ về những người đi qua cuộc chiến
...từ hai phía...
Không chỉ là niềm vui, nước mắt, nỗi buồn…
...còn có cả sự hòa bình trong tâm tưởng...

Liệu có quá xa vời?
Khi sự thật mãi chưa được gọi tên???



30.4.2012



Thư gửi Bạn về Ngày Dã Ngoại - Quyền Con Người vào ngày 5 tháng 5, 2013


Bạn bè thân quý,

Trước hết xin cám ơn mọi người đã yêu quý, quan tâm, ủng hộ và hưởng ứng tham dự Buổi dã ngoại để trao đổi về Quyền Con Người vào ngày 5 tháng 5 năm 2013 sắp tới đây.

Và để trả lời những câu hỏi có nội dung gần giống nhau về buổi gặp gỡ này, Chúng Ta - Công Dân Tự Do xin có đôi lời ở đây để tất cả các bạn cùng tiện theo dõi nhé.

Như các bạn đã biết, dã ngoại là mộthình thức sinh hoạt tập thể ngoài trời, giúp cho mọi người có thể gần gũi và dễdàng trao đổi với nhau hơn. Vì lẽ đó mà ngoài việc mỗi người, mỗi gia đình tự chuẩn bị nước uống và đồ ăn nhẹ cho mình thì việc tạo nên không khí vui vẻ, tinh thần thoải mái khi tham gia sinh hoạt là điều cần thiết.

Bên cạnh đó, để Chúng Ta có thể trao đổi hiệu quả, đó các bạn có thể tìm đọc lại bản Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền để hiểu rõ hơn và chia sẻ với nhau ý tưởng trong lần gặp gỡ tới.

Nhân quyền, hay Quyền Con Người là một khái niệm lớn, và trên thực tế mỗi người chắc chắn sẽ có một góc nhìn, một quan điểm riêng về Nhân Quyền. Tuy nhiên, nếu đem áp dụng vào trong cuộc sống hàng ngày, Chúng Ta vẫn sẽ có nhiều điểm chungcho nhiều trường hợp khác nhau. Vì thế việc công khai gặp gỡ và chia sẻ kinh nghiệm với nhau về vấn đề này chính là một hình thức thúc đẩy xã hội phát triển theo hướng công bằng và văn minh hơn. Tự nó, việc Chúng Ta - những Công Dân Tự Do, cùng nhau gặp gỡ cũng chính là một hành động thể hiện Quyền Làm Người.

Với tinh thần đó, nhóm khởi xướng tin rằng sẽ được gặp rất nhiều bạn bè để cùng nhau trao đổi, giao lưu vào ngày 5 tháng 5 sắp tới.

Có một số bạn hỏi rằng: “Các bạn rất muốn tham dự nhưng ở xa quá thì làm thế nào bây giờ?”

Cách đơn giản nhất là các bạn có thể ủng hộ bằng nhiều cách:

- Treo avatar đính kèm dưới đây.

- Tham gia gián tiếp bằng cách chia sẻ thông tin về buổi gặp gỡ này với những người xung quanh, qua email, qua blog, qua Facebook…

- Đăng tải Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ngay trên trang của mình để nhiều người khác có cơ hội tìm đọc.

- Nếu có từ 2 đến 3 bạn quan tâm đến vấn đề này mà ở gần nhau thì các bạn cũng có thể tự gặp gỡ, trao đổi nói chuyện vào đúng ngày 5 tháng 5 và thông tin cho mọi người biết để cùng chia vui với nhau. Chúng ta còn có thể cổ vũ tinh thần cho nhau từ xa qua điện thoại nữa.

Và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng là câu hỏi chung mà hầu như ai cũng hỏi: “Nếu bị cấm tham gia thì sao?”

Xin thưa rằng, việc Chúng  Ta - các Công Dân Tự Do gặp gỡ nhau để trao đổi quan điểm về Quyền Con Người là một việc làm hết sức bình thường. Chúng Ta công khai tuyên bố, công khai gặp gỡ nên nếu có “ai đó” muốn lắng nghe, muốn tham gia cùng là điều đáng hoan nghênh. Quyền Con Người là khái niệm cần phải tìm hiểu, học hỏi đối với tất cả mọi người chứ không loại trừ bất cứ đối tượng nào.

Nếu có trường hợp nào bị ngăn cản, cấm cửa ngay từ đầu (tại nhà) các bạn nên thông báo công khai rộng rãi cho những người khác biết với thái độ hòa nhã, chừng mực là điều hết sức cần thiết.

Nếu bạn bị cản trở trên đường đi xin vui lòng thông báo cho bạn bè hoặc những bạn có trách nhiệm theo các số điện thoại đã được công bố, bạn bè trên mạng để thông tin và để đảm bảo an toàn cá nhân.

Dù thực tế hiện tại có cay nghiệt như thế nào, với niềm tin “ChúngTa là Tự Do” - Chúng Ta vẫn luôn tin rằng không ai có thể ngăn cản ước vọng gặp gỡ nhau một cách chính đáng của các Công Dân Tự Do vì nhu cầu tìm hiểu Quyền Con Người.

Và Chúng Ta - bằng hành động đường đường chính chính của mỗi người sẽ biến niềm tin thành sự thật.

Hẹn gặp nhé các bạn thương yêu, những Công Dân Tự Do.

Chúng Ta - Công Dân Tự Do




Thông báo về những buổi dã ngoại để trao đổi về Quyền Con Người



Các bạn thân mến,
Quyền Con Người đã được quy định trong Hiến Pháp và đồng thời cũng là những giá trị phổ quát của nhân loại được xác nhận trong hai Công ước Quốc tế của Liên Hiệp Quốc về Quyền Con Người mà nhà nước Việt Nam là thành viên ký kết.

Những quyền này đã được tôn trọng và bảo vệ như thế nào, cụ thể trong đời sống của mỗi người, thân nhân và bạn bè của chúng ta?

Những vi phạm đối với Quyền Con Người đã ảnh hưởng đến đời sống và khát vọng mưu tìm hạnh phúc của cá nhân và thành viên trong gia đình của mình ra sao? Chắc chắn, mỗi cá nhân trong chúng ta đều có những trải nghiệm thực tế khác nhau và đó là điều mà chúng ta cần chia sẻ với nhau.

Từ mỗi góc nhìn, kinh nghiệm, ước muốn của mỗi cá nhân, cũng như khát vọng chung của cả cộng đồng, Quyền Con Người sẽ cần có những cải thiện như thế nào để Việt Nam sớm thực sự trở thành một nước Dân Giàu, Nước Mạnh, Xã Hội Công Bằng, Dân Chủ, Văn Minh? Đó chắc hẳn sẽ là chủ đề quan tâm của tất cả chúng ta.

Các bạn thân mến,
Trong ước muốn vừa có những sinh hoạt cộng đồng lành mạnh, vừa tạo được cơ hội để trao đổi với nhau về những điều hữu ích cho việc góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp, chúng tôi hy vọng các bạn sẽ hưởng ứng buổi dã ngoại này.

* Chương trình cụ thể:

Các Công Dân Tự Do thân mời quý phụ huynh và các bạn trẻ cùng tham dự những buổi dã ngoại lành mạnh, sinh hoạt cùng bạn bè.

Hình thức tham gia: Mỗi người chúng ta sẽ tự đem theo đồ ăn nhẹ cho mình và gia đình. Đây là dịp để chúng ta gặp nhau, giải trí, làm quen và cùng nhau trao đổi về vấn đề Quyền Làm Người trong đời sống của chúng ta.

Thời gian và địa điểm: 8h30 sáng ngày 5 tháng 5 năm 2013

- Tại Sài Gòn: Công viên 30 tháng 4, Đường Lê Duẩn, Phường Bến Nghé, Quận 1.
Liên lạc đăng ký tham gia với bạn Nguyễn Hoàng Vi – ĐT: 01287 123 126

- Tại Nha Trang: Công viên Bạch Đằng, Đường Trần Phú - đối diện Học Viện Hải Quân.
Liên lạc đăng ký tham gia với bạn Như Quỳnh - ĐT: 0905 140 835

- Tại Hà Nội: Công viên Nghĩa Đô, Đường Nguyễn Văn Huyên, Cầu Giấy, Hà Nội.
Liên lạc đăng ký tham gia với bạn Nguyễn Văn Dũng - ĐT: 0974 468 775

Chân thành cám ơn các bạn.

Chúng Ta – Công Dân Tự Do

Quyền lập hiến phải thuộc về nhân dân



Chính phủ cho rằng cần xác định quyền lập hiến là thể hiện cao nhất chủ quyền nhân dân, gồm quyền sáng kiến lập hiến, quyền tham gia góp ý trong quá trình dự thảo HP và cuối cùng là quyền biểu quyết thông qua trưng cầu dân ý (*).

Chính vì thế Chúng Ta hãy đồng lòng:

1. Công khai gặp nhau nơi công cộng để trao đổi, trình bày ý kiến của mình về Hiến pháp cho một nước Việt Nam Dân Chủ.

2. Công khai bày tỏ chính kiến của mình về nội dung của Hiến pháp trên mọi diễn đàn điện tử bằng những bài viết, phát biểu tại những nơi công cộng bằng những bảng cầm tay, hàng chữ trên áo... Đó là quyền sáng kiến lập hiến, quyền tham gia góp ý Hiến pháp mà chính phủ đã đề cập.

3. Công khai xuống đường phổ biến những tài liệu góp ý tích cực và xây dựng về nội dung Hiến pháp để đồng bào chúng ta có những góc nhìn đa dạng, nhằm có một quyết định sáng suốt và độc lập đối với Hiến pháp của quốc gia.

4. Từ chối, bất hợp tác mọi hành vi cưỡng ép ký nhận những văn bản liên quan đến Hiến pháp mà chúng ta không đồng ý và xem đó là những vi phạm tư cách chủ thể về quyền lập hiến của người dân.

5. Công bố cho dư luận và chính phủ biết rõ mọi đe dọa, sách nhiễu đối với cá nhân và gia đình trong tiến trình thể hiện quyền lập hiến của mình.

Đối với chính phủ, chúng tôi, với nghĩa vụ đóng thuế để chính phủ có thể hoạt động và vận hành những sinh hoạt của quốc gia, trong vai trò của những người làm chủ đất nước và chủ thể của quyền lập hiến, yêu cầu chính phủ:

1. Đăng tải mọi ý kiến độc lập của cá nhân, tập hợp quần chúng về Hiến Pháp - điển hình là Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do, Thư của Hội đồng Giám mục Việt Nam gửi Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 nhận định và góp ý sửa đổi Hiến pháp, Kiến Nghị 72 về Sửa đổi Hiến pháp trên các kênh thông tin được vận hành bởi tiền thuế của nhân dân.

2. Thành lập một ủy ban độc lập để soạn thảo Hiến pháp và thu nhận ý kiến của nhân dân. Tính độc lập được thể hiện bằng việc bao gồm nhiều thành phần quần chúng trong ủy ban và không có quá bán đảng viên của đảng cộng sản là thành viên của ủy ban.

3. Chấm dứt việc đến từng nhà dân ép ký tên vào kiến nghị trong đó chỉ có hai lựa chọn là đồng ý hoàn toàn và đồng ý kèm góp ý.

4. Ra văn bản nghiêm cấm và nghiêm trị mọi phát biểu, hành vi đe dọa nhân dân khi thể hiện ý kiến độc lập của mình về Hiến pháp.

5. Tổ chức Trưng Cầu Dân Ý với sự giám sát của Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam là một thành viên, để có thể đảm bảo tính trung thực và khách quan của cuộc Trưng Cầu Dân Ý.

Chúng Ta - Các Công Dân Tự Do
http://phapluattp.vn/20130411122324936p0c1013/chinh-phu-kien-nghi-quyen-lap-hien-thuoc-ve-nhan-dan.htm (*)

Tuyên bố của Công Dân Tự Do về Bản án Đoàn Văn Vươn


Ngày 5/4/2013 Tòa án Nhân dân Hải Phòng đã tuyên án ông Đoàn Văn Vươn và gia đình phạm tội giết người để che giấu hành động áp bức mà chế độ này vẫn ngang nhiên thực hiện trên thân phận mòn mỏi của những người nông dân hiền lành, chất phác. Bất kể mức án nặng hay nhẹ mà gia đình ông phải gánh chịu, bản án bất công đối với Đoàn Văn Vươn và gia đình đã mặc nhiên là bản án dành cho một chế độ mà sự tha hóa của nó đang gây ra bao cảnh đọa đày cùng khổ cho tất cả chúng ta.

Bản án đó bất công bởi lẽ:

1.      Nó tước đoạt của người dân quyền bảo vệ tài sản được gầy dựng từ mồ hôi, nước mắt của mình, và tước cả phương tiện tối thiểu để thực thi quyền bảo vệ ấy là công lý và luật pháp, nhưng lại cho phép bọn cường hào mới lũng đoạn hệ thống công quyền để trắng trợn cướp bóc tài sản của người dân như bọn ác bá thời xa xưa.  Nói cách khác, nó chà đạp quyền tư hữu thiêng liêng, mà nhân loại qua lịch sử đầy biến động và gian nan đã tranh đấu để được thừa nhận và xác lập.

2.      Nó phơi bày một hệ thống tài phán tuyệt nhiên thiếu vắng tính độc lập, trong đó việc xét xử của tòa án hoàn toàn bị chi phối bởi các phần tử cai trị đang nắm trọn quyền lực quốc gia trong tay và sẵn sàng bẻ cong công lý để phục vụ duy nhất cho lợi ích về quyền bính và tài vật của đảng, phe nhóm, gia đình và bản thân họ mà thôi.  Nói cách khác, nó chà đạp tư tưởng tam quyền phân lập, mà toàn bộ thế giới văn minh của loài người từ nhiều thế kỷ nay đã tranh đấu để được thừa nhận và xác lập.

3.      Nó tìm cách củng cố chế độ độc đảng toàn trị đã lỗi thời và hợp pháp hóa việc sử dụng vũ lực của quân đội, công an và các lực lượng vũ trang để trấn áp mọi sự phản kháng của người dân dù họ hành xử quyền luật định của mình chính đáng chăng nữa.  Nói cách khác, nó chà đạp tâm tư, nguyện vọng của cả dân tộc về một cuộc sống bình yên trong tự do và dân chủ mà các nước lân bang không cần phải tranh đấu hoặc mưu cầu nữa.

4.      Nó khẳng định bản chất phi nhân tính của một hệ thống chính trị, trong đó kẻ cai trị không còn biết hoặc chịu học cách thấu hiểu để chia sẻ nỗi oan khiên và khốn cùng của đa số đồng bào bị trị của mình. Nói cách khác, nó chà đạp tình người thiêng liêng của dân tộc Việt Nam,mà bao thế hệ con rồng cháu tiên đã tranh đấu để gìn giữ trong hơn 4000 năm dựng và giữ nước.

Vì lẽ đó, nay CHÚNG TA  - Các Công Dân Tự Do tuyên bố rằng:

Thứ nhất, quyền tư hữu đất đai của mọi cá nhân và pháp nhân phải được thừa nhận, tôn trọng và bảo vệ một cách hiến định, bởi đó là quyền bất khả xâm phạm của người dân Việt trên mảnh đất mà cha ông ta đã để lại từ bao đời nay.

Thứ hai, ngay lập tức loại bỏ sự can thiệp của chính quyền và Đảng Cộng Sản vào hoạt động xét xử của hệ thống tòa án ở mọi cấp, bao gồm cả Tòa án Tối cao. Điều kiện cần là phải bổ nhiệm càng nhiều các thẩm phán không phải là đảng viên Đảng Cộng Sản vào các cơ quan tài phán và buộc mọi thẩm phán khi xét xử chỉ tuân thủ luật pháp và niềm xác tín nội tâm xuất phát từ lương tri con người.

Thứ ba, lực lượng vũ trang và các phương tiện vũ trang không được sử dụng để chống lại công dân trong mọi sự việc thuộc lĩnh vực dân sự và hành chính; không được hình sự hóa các hành vi công dân liên quan đến mọi hoạt động dân sự, kinh tế và chính trị để qua đó lợi dụng vũ lực trấn áp sự bất bình và phản kháng chính đáng của người dân.

Chúng Ta - Nhóm chủ xướng Công Dân Tự Do.




Chúng ta là Đoàn Văn Vươn

Tôi sẽ viết lên giữa lòng ngực này và đứng giữa phố phường, hiển thị trên thế giới mạng để nói lên niềm tin mãnh liệt của tôi: Đoàn Văn Vươn vô tội. Đoàn Văn Quý vô tội. Đoàn Văn Sịnh vô tội. Đoàn Văn Vệ vô tội.

- Doan Van Vuon is my hero: với tấm bảng này tôi sẽ giơ cao không ngại ngần để cho thế giới biết rằng tại Việt Nam vẫn có những con người lấn biển, mở mang đất sống, tiếp tục ý chí chiến thắng trời đất, chinh phục biển cả của tổ tiên chúng tôi.

- Trên thế giới mạng bao la này, tôi sẽ cùng với bạn bè tôi treo cao biểu ngữ: Tự Do cho Đoàn Văn Vươn và người thân. Chúng tôi tin rằng dù đang ở bất cứ nơi nào, Huế Sài Gòn, Hà Nội, Paris, London, Cali... chúng tôi đều có thể làm làm được điều tối thiểu này.

- Bằng ngòi bút của tôi, tôi sẽ tiếp tục viết và vinh danh những con người lấn biển vá trời, bày tỏ niềm tin và lòng cảm phục của thế hệ chúng tôi như là những chứng nhân về hành động dũng cảm của họ trước thiên nhiên khắc nghiệt và cường hào hung dữ.

- Và tôi, một Công Dân Tự Do, xin gửi đến mọi người lời cam kết: tôi sẽ cùng với nhiều bạn bè của tôi đồng hành với thân nhân của anh Đoàn Văn Vươn trên bước đường đi tìm công lý. Công bằng của gia đình họ đồng nghĩa với công bằng của chúng tôi. Trong điều kiện cho phép, tôi sẽ có mặt tại Hải Phòng để thể hiện sự ủng hộ đối với ĐVV và các thân nhân của anh.

Hãy cùng nhau công khai tuyên bố rằng: Tự do cho anh, công lý cho gia đình anh là tự do và công lý cho chính dân tộc Việt Nam.

Hãy đồng hành và đáp ứng lời kêu gọi của người phụ nữ tay lấm, chân bùn nhưng đã can trường tuyên bố: Chấp nhận mất để xã hội được.

Hãy cùng nhau thực hiện 1 hay nhiều điều trên và hướng đến Hải Phòng hoặc cùng nắm tay nhau đi về thành phố cảng.

Chúng ta là Đoàn Văn Vươn.


Nguyễn Hoàng Vi
107/22 Phan Văn Năm, P. Phú Thạnh, Q. Tân Phú, Sài Gòn
CMND: 025121325

Phạm Thanh Nghiên
Số nhà 17, Phương Lưu 2, Đông Hải 1, Hải An, Hải Phòng
CMND: 030960703

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
24 Đặng Tất - Vĩnh Phước - Nha Trang
CMND: 225048950

Vũ Sỹ Hoàng
20 Đường số 4, Tổ 5, Kp 3, Linh Xuân, Thủ Đức
CMND: 370946457

Nguyễn Tiến Nam
Tổ 24 phường Yên Thịnh, thành phố Yên Bái, tỉnh Yên Bái
CMND: 060686883

Trịnh Anh Tuấn
20 Hồ Xuân Hương, Buôn Mê Thuột, Đăk Lăk
CMND: 245086856

Nguyễn Lân Thắng
Thịnh Quang, Thái Thịnh, Đống Đa, Hà Nội
CMND: 012145845

Huỳnh Công Thuận
280/14A Huỳnh Văn Bánh, F11, Q. Phú Nhuận, Sài Gòn
CMND: 330668464

Võ Trường Thiện
2A-Nguyễn Thị Định-Bình Tân-Nha Trang
CMND: 225120789

Châu Văn Thi
180/1k KP4 Trần Xuân Soạn,  P. Tân Hưng Q7, Sài Gòn,
CMND: 024568970

Linh mục Lê Ngọc Thanh
Dòng Chúa Cứu Thế, 38 Kỳ Đồng, Q.3, Sài Gòn
CMND: 230752095

Linh mục Phan Văn Lợi
16/46 Trần Phú, thành phố Huế, Thừa Thiên-Huế
CMND: 190083880

Trần Đức Thạch
Xóm Tân Mỹ, xã Tam Hợp, huyện Quỳ Hợp, tỉnh Nghệ An
CMND: 181853598

Phạm Văn Trội
Chương Dương, Thường Tín, Hà Nội.
CMND: 111750941

Mục sư Nguyễn Trung Tôn
Thôn Yên Cổ, xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa
CMND 171535225

Ls. Nguyễn Văn Đài
P302, Z8 ngõ 1, phố Tạ Quang Bửu, Bách Khoa, Hà Nội
CMND: 012216392

Trương Minh Đức
Đường N3, thị trấn  Mỹ Phước 1, huyện Bến Cát , tỉnh Bình Dương
CMND:  370597860

Mục sư Thân Văn Trường
20/84A, tổ 10, KP6, Linh Trung, Thủ Đức, Saigon
Số CMND: 271988881

Những Công Dân Tự Do
tuyenbocongdantudo@gmail.com

Licence to kill - Quyền sinh sát

Sau nhiều lần im lặng, nhiều lần trì hoãn và vài phiên tòa “công khai xét xử” lấy điểm các vụ án công an đánh đập, giết chết dân thì hôm nay Bộ Công an đề xuất “cho bắn người chống cán bộ thi hành công vụ”.
 
Theo tin từ VNExpress: Bộ Công an đề xuất, nếu thấy hành vi chống đối sẽ gây hậu quả nghiêm trọng về tính mạng, sức khỏe, tài sản cho mình hoặc người khác, cán bộ thi hành công vụ được nổ súng trực tiếp vào người và phương tiện vi phạm... (*)

Dù mới đây chỉ mới là đề xuất từ phía Bộ Công an, nhưng nếu xem kỹ bản tin này người đọc sẽ thấy rõ việc gia tăng sự tùy tiện trong việc giết dân của lực lượng công an.
Thế nào là "nếu thấy hành vi chống đối sẽ gây hậu quả nghiêm trọng về tính mạng, sức khỏe, tài sản cho mình hoặc người khác"?
Mỗi công an sẽ tuỳ vào mức độ tùy tiện của mình để mà xác định hậu quả nghiêm trọng.
Quy tắc và thước đo bằng luật nào để mọi công an có thể phỏng đoán được hậu quả sẽ là nghiêm trọng một cách như nhau, công bằng, hợp lý và hợp pháp?
Và bên cạnh hậu quả nghiêm trọng về tính mạng, sức khỏe thì hậu quả nghiêm trọng về tài sản là đủ cơ sở để công an chĩa súng bắn vào dân?
Hãy nhìn vào clip gần đây nhất về hành vi, tư cách của công an:

để phỏng đoán số mạng của người dân sẽ như thế nào khi Bộ công an giao cho những công an này quyền lực, giấy phép giết dân - licence to kill"nếu thấy hành vi chống đối sẽ gây hậu quả nghiêm trọng về tính mạng, sức khỏe, tài sản cho mình hoặc người khác, cán bộ thi hành công vụ được nổ súng trực tiếp vào người và phương tiện vi phạm".
Câu trả lời sẽ là những Trịnh Xuân Tùng, Nguyễn Quốc Bảo, Nguyễn Công Nhựt, Trần Văn Tân... khác của năm 2013, 2014, 2015... trong thế giới còn đảng còn mình và còn những quy luật tùy tiện bắt đầu bằng... nếu thấy.
Từ tháng 2 năm 2011, sau cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng, người bị trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh gẩy cổ dẫn đến chết, việc kết án bị cáo Ninh 4 năm tù với tội danh “Làm chết người trong khi thi hành công vụ” theo Khoản 1 Điều 97 Bộ luật Hình sự (khung hình phạt 2-7 năm tù) vẫn còn là sự tranh cãi khi gia đình người bị hại quyết tâm theo đuổi đến cùng vụ án này.
Vẫn còn rất nhiều cái chết oan uổng trong đồn công an như trường hợp anh Nguyễn Quốc Bảo tại đồn công an quận Hai Bà Trưng, anh Nguyễn Công Nhựt tại đồn công an huyện Bến Cát (Bình Dương), ông Trần Văn Tân, 53 tuổi, tử vong tại đồn công an xã Kim Xuyên, huyện Kim Thành (Hải Dương), ông Nguyễn Mậu Thuận (SN 1958) tại trụ sở công an xã Kim Nỗ (Đông Anh, Hà Nội)…
Những trường hợp như trên thì kẻ thủ ác sẽ bị xử lý như thế nào?
Hay bằng mọi cách cơ quan công an, lực lượng chức năng tìm cách ém nhẹm thông tin, cùng dẫn dụ gia đình để yên chuyện bằng nhiều cách chiêu dụ cũng như hăm dọa?
Suốt từ năm 2011 đến nay, gần 3 năm trời thay vì Bộ Công an có thể sửa chữa các sai lầm của mình bằng cách công khai xét xử đúng người đúng tội, thì việc lảng tránh, đùn đổ trách nhiệm và chai lì trước những khiếu nại của gia đình người bị hại (cụ thể là trường hợp anh Nguyễn Công Nhựt) đã khiến cho người ta tin rằng, lực lượng công an với phương châm “còn đảng, còn mình” thực sự bất khả xâm phạm vì là “thanh kiếm và lá chắn để bảo vệ chế độ”.
Bên cạnh đó, việc các công an viên mặc thường phục thường xuyên sách nhiễu, gây hấn và đánh đập những người công khai nói lên quan điểm của mình đã khiến người ta ngày càng tin rằng việc sử dụng bạo lực đối với người dân đã và đang được công khai khuyến khích.
Và bây giờ với đề xuất mới của Bộ Công an thì số phận, mạng sống của người dân lại càng bấp bênh trước nòng súng của công an.
Chúng ta sẽ mãi tiếp tục sống trong tình trạng khủng bố theo kiểu nếu thấy hậu quả như thế này?

Làm cách nào để có thể chấm dứt việc công an sử dụng bạo lực với người dân khi quyền sinh sát mỗi ngày mỗi được gia tăng mức độ bảo kê bằng luật?

Câu trả lời duy nhất là chính chúng ta phải lên tiếng và đứng cùng với gia đình những người đang đi tìm công lý trong các vụ án công an đánh dân, giết dân.

Nếu hôm nay chúng ta im lặng và làm ngơ trước vấn nạn này, biết đâu ngày mai nạn nhân sẽ là chính mình.